Văn học dân gian
Lời ăn tiếng nói của cha ông
Không phải chỉ để thuộc lòng — mỗi câu ca dao, tục ngữ là một mảnh kinh nghiệm sống, một cách nhìn đời được nén lại qua nhiều thế hệ. Duyệt theo chủ đề để hiểu vì sao chủ đề ấy lớn trong tâm thức dân gian.
👥 Vì sao chủ đề “quan hệ xã hội” lớn trong ca dao tục ngữ
Ca dao tục ngữ về xã hội thường là tiếng nói của kẻ thấp cổ bé họng — phê phán thói đời, quan lại tham nhũng, sự bất công — được cất lên an toàn dưới vỏ bọc "chuyện xưa tích cũ" mà không ai có thể quy trách nhiệm cho một cá nhân cụ thể.
Khôn ngoan đối đáp người ngoài Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.
Ca daoRừng có mạch, vách có tai Kẻ trong chưa tỏ, người ngoài đã hay. Rượu nhạt uống lắm cũng say Người khôn nói lắm dù hay cũng nhàm.
Ca daoCô kia đội nón đi đâu Tôi là phận gái làm dâu mới về Mẹ chồng ác nghiệt đã ghê Tôi chẳng ở được, tôi về nhà tôi.
Ca daoAi ơi chớ vội cười nhau Gẫm mình cho kĩ trước sau hãy cười.
Ca daoCây khô xuống nước cũng khô Phận nghèo đi đến nơi mô cũng nghèo.
Ca daoTrai khôn tìm vợ chợ đông Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân.
Ca daoKhôn ngoan chẳng lọ là nhiều Người khôn mới nói nửa điều đã khôn
Ca daoKhông cha có chú ai ơi Thay mặt đối lời chú cũng như cha.
Ca daoKim vàng ai nỡ uốn câu Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời.
Ca daoAi ơi chớ vội cười nhau Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành.
Ca daoMuốn sang thì bắc cầu kiều Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.
Ca daoNguồn: vi.wikiquote.org · vi.wiktionary.org (CC BY-SA 4.0)