Trạng Lợn tên thật là Chung Nhi, con nhà mổ lợn.
Cả đời anh chỉ biết đúng một nghề: nhìn con lợn là biết nó mấy cân, thịt nạc hay mỡ, mông to hay vai dày. Chữ nghĩa thì anh dốt đặc cán mai. Nhưng cái số anh lạ lắm: hễ anh nói bừa, y như rằng lại trúng.
Một lần, quan trên có việc khó, cho gọi những người hay chữ trong vùng tới hỏi. Chung Nhi đang gánh thịt đi qua, bị lính lôi vào cho đủ số.
Anh run như cầy sấy, đứng nép cuối hàng.
Quan hỏi một câu chữ nghĩa rất hóc. Các ông đồ vuốt râu, nhăn trán, người thì bàn thế này, người thì cãi thế kia, cãi nhau đến đỏ mặt mà không ngã ngũ.
Quan sốt ruột, quay xuống cuối hàng:
"Còn anh kia! Anh nghĩ sao?"
Chung Nhi tái mét. Anh có hiểu quan hỏi gì đâu. Trong đầu anh lúc ấy chỉ toàn là gánh thịt đang để ngoài sân, trời thì nắng, mà thịt để lâu là ôi.
Nên anh buột miệng đúng cái điều đang lo:
"Bẩm quan… cứ trông cái vai là biết."
Cả sảnh im lặng.
Rồi một ông đồ già vỗ đùi đánh đét:
"Cao kiến! Cao kiến quá!"
Các ông đồ khác cũng ồ lên. Người thì gật gù bảo câu ấy sâu xa lắm. Người thì giảng ra cả một tràng, nào là gánh vác, nào là trọng trách, nào là xem người phải xem chỗ họ đỡ nặng. Càng giảng càng thấy hay, càng thấy hay lại càng phục.
Quan nghe cũng thấy chí lý, gật đầu lia lịa, thưởng cho Chung Nhi một nén bạc.
Chung Nhi lạy tạ, ôm bạc chạy ra sân, việc đầu tiên là… vác gánh thịt vào chỗ râm.
Từ đấy tiếng tăm anh nổi như cồn. Người ta bảo anh là bậc kỳ tài giấu mình trong đám hàng thịt. Anh được mời hết chỗ nọ đến chỗ kia, và lần nào cũng thế: anh nói bừa theo lối nhà lợn, thiên hạ nghe ra thành lối nhà thánh.
Chỉ có vợ anh là biết rõ chồng mình đến đâu. Tối ấy, bà đếm nén bạc, hỏi:
"Ông giỏi thật đấy. Thế lúc ấy ông nghĩ gì mà nói được câu hay thế?"
Chung Nhi gãi đầu, thật thà:
"Tôi nghĩ đến cái vai con lợn."
Góc tương tác
- Đoán câu chốt: Chung Nhi thật ra đang nghĩ gì khi buột ra câu "cao kiến"? Đoán trước khi đọc câu cuối.
- Nghe kể (M8): đoạn các ông đồ giảng giải nên kể nhanh, dồn dập; câu cuối của Chung Nhi thì thả thật chậm.
- Nghĩ thêm: mẩu này cười anh Chung Nhi, hay cười những người đã tán câu nói của anh thành cao kiến?
Ghi chú tư liệu: Trạng Lợn là nhân vật cười dân gian gắn với mô-típ "dốt mà gặp may, nói mò mà trúng". Truyện lưu truyền chủ yếu bằng miệng, tình tiết mỗi bản mỗi khác; bản kể trên dựng theo mô-típ ấy, không phải bản chép nguyên văn của một sách sưu tầm cụ thể.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →