🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Trong phố có một lão trọc phú, tiền thì nhiều mà cái tật khoe thì còn nhiều hơn.

Lão ăn cơm cũng phải mở cửa cho hàng phố nhìn vào. Lão mua được cái độc bình thì bê ra hiên đặt, ngồi cạnh cả buổi để đợi có ai hỏi. Ai khen, lão sướng run. Ai không khen, lão tự khen lấy.

Tú Xuất ngứa mắt đã lâu.

Một hôm, ông ăn vận đàng hoàng, chống ba toong, thuê hẳn một thằng bé xách tráp đi theo, rồi tới gõ cửa nhà lão.

"Nghe danh cụ là bậc chơi đồ nhất phố, tôi tìm đến xin bái phục."

Lão trọc phú mở cờ trong bụng, mời vào, sai pha trà sen, bày hết của quý ra khoe. Nào bát cổ, nào tràng kỷ gỗ trắc, nào đôi lọ men rạn.

Tú Xuất xem từng món, gật gù, khen lấy khen để. Rồi ông thở dài:

"Tiếc quá. Của cụ toàn thứ tốt. Chỉ hiềm một nỗi… nhà cụ chưa có món "vô giá"."

Lão giật mình:

"Vô giá là món gì?"

"Là món không ai định được giá. Người sành chơi trong kinh kỳ bây giờ chỉ trọng cái ấy thôi. Tôi vừa có một món, đang định nhượng lại cho người xứng đáng."

Lão nắm chặt lấy tay khách:

"Ông nhượng cho tôi. Bao nhiêu tôi cũng chịu."

Tú Xuất làm ra vẻ nghĩ ngợi rất lâu, rồi mới mở tráp, lấy ra một cái hộp gỗ khảm trai, đặt lên bàn.

"Món này quý ở chỗ: hễ mở ra trước mặt người khác là mất thiêng. Cụ phải đợi khách về hết, đóng cửa, một mình mở ra xem. Được không?"

"Được! Được!"

Lão đếm ra một túi bạc nặng. Tú Xuất cầm túi bạc, chắp tay chào, ung dung đi ra.

Chiều ấy lão đuổi hết gia nhân xuống bếp, cài then, hồi hộp mở hộp gỗ khảm trai.

Trong hộp là một mảnh giấy. Trên giấy có mấy chữ:

"Của này quả là vô giá. Vì trên đời không ai chịu bỏ tiền mua nó — trừ cụ."

Lão ngồi thừ ra một lúc lâu.

Rồi lão làm đúng cái việc mà Tú Xuất đã tính từ đầu: lão cất kỹ cái hộp, cài chặt then, và không hé răng kể với ai một chữ. Vì kể ra thì cả phố cười cho.

Thế là hàng tháng trời sau đó, hễ có khách tới, lão vẫn khoe bát cổ, khoe tràng kỷ. Chỉ có điều lão không bao giờ khoe món đắt nhất mình từng mua.

Góc tương tác

- Đoán câu chốt: trong cái hộp khảm trai có gì? Thử đoán trước khi đọc.

- Nghe kể (M8): đọc mảnh giấy thật chậm, tách rõ từng chữ — đó là điểm rơi.

- Nghĩ thêm: vì sao lão trọc phú không đi kiện, không đi tố? Cái gì trói miệng lão lại?

Ghi chú tư liệu: dựng theo mô-típ "trị kẻ hợm của bằng chính thói sĩ diện của hắn" rất phổ biến trong chuỗi truyện Ba Giai – Tú Xuất. Không phải bản chép nguyên văn của một sách sưu tầm cụ thể.

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →