Đất kinh kỳ ngày ấy có hai tay chơi khăm nổi tiếng, mà lạ ở chỗ chưa bao giờ giáp mặt nhau.
Một người là Ba Giai. Người kia là Tú Xuất. Hễ trong phố có ông trọc phú nào bị lỡm một vố đau, có bà hàng nào chua ngoa bị trị cho một trận, thiên hạ lại xì xào: "Chắc lại ông Ba." Hoặc: "Không, giọng này là ông Tú."
Nghe mãi tên nhau, cả hai đều ngứa ngáy. Ai cũng nghĩ: phải thử thằng cha kia một keo mới được.
Rồi họ gặp nhau — mà không ai biết người trước mặt là ai.
Hôm ấy trời nắng, hai người cùng vào một hàng nước đầu phố. Một người ăn mặc tề chỉnh như thầy đồ, một người xuềnh xoàng như dân buôn. Uống chung một ấm, nói chuyện dăm câu, rồi tự nhiên hợp ý.
Người mặc tề chỉnh nói:
"Bác uống nữa đi. Lát tôi trả cả."
Người xuềnh xoàng gạt tay:
"Bác nói lạ. Tôi mời bác chứ."
Hai bên nhường qua nhường lại rất lịch sự, rất chân thành. Rồi cả hai cùng gọi thêm. Nước vối, kẹo lạc, thuốc lào, hết ấm này sang ấm khác. Bà hàng mừng rơn, chưa bao giờ gặp hai ông khách sộp và tử tế đến thế.
Ngồi hết buổi sáng, một người vỗ đùi đứng dậy:
"Chết, tôi quên mất cái hẹn. Bác ngồi đây, tôi chạy ra đằng kia một tí rồi về trả tiền luôn thể."
"Vâng bác cứ đi. Tôi đợi."
Người kia đi khỏi. Người ngồi lại uống thêm một chén, rồi cũng đứng lên, cười với bà hàng:
"Ông bạn tôi đi mua ít quà, lát về trả cả thể. Tôi ra đón ông ấy một đoạn."
Bà hàng gật đầu, vui vẻ.
Bà đợi đến trưa. Đợi đến chiều. Đợi đến lúc dọn quán.
Còn hai ông kia thì gặp lại nhau ở đầu phố bên kia — mỗi người đang ngoái đầu nhìn lại về phía cái quán, cùng một dáng vẻ, cùng một nụ cười.
Cả hai đứng sững. Rồi cùng phá lên cười, cười đến chảy nước mắt, cười đến phải vịn vào tường.
"Ông là Ba Giai?"
"Còn ông là Tú Xuất?"
Từ hôm ấy, hai người kết bạn. Nhưng trước khi thành bạn, cả hai đã lặng lẽ quay lại cái quán nước, đặt lên chõng đủ tiền hai ấm — và thêm một hào.
Vì trêu nhau thì được. Trêu bà hàng nghèo thì không.
Góc tương tác
- Đoán câu chốt: hai tay chơi khăm số một kinh kỳ gặp nhau thì ai lỡm được ai? Đoán trước khi đọc đoạn đầu phố bên kia.
- Nghe kể (M8): giữ nhịp thật đều ở đoạn hai người nhường nhau trả tiền — càng lịch sự, cú rơi càng buồn cười.
- Nghĩ thêm: vì sao người kể chuyện lại thêm chi tiết hai ông quay lại trả tiền? Chi tiết ấy nói gì về giới hạn của trò đùa?
Ghi chú tư liệu: truyện Ba Giai – Tú Xuất lưu truyền chủ yếu bằng miệng và có rất nhiều dị bản; bản kể trên dựng theo mô-típ "cuộc gặp đầu tiên giữa hai kỳ phùng địch thủ" vốn quen thuộc trong chuỗi truyện này, không phải bản chép nguyên văn của một sách sưu tầm cụ thể.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 8 →