Có một đứa bé lớn lên mà không ai chịu kể cho nó nghe cha nó là ai.
Đứa bé ấy tên Xinh Nhã.
Trước khi Xinh Nhã ra đời
Chuyện bắt đầu từ đời trước.
Cha của Xinh Nhã là Giarơ Kốt — một tù trưởng. Nhà ông chiêng xếp đầy vách, ché xếp đầy sàn, trâu bò đầy bãi. Buôn của ông đông người, bến nước của ông trong, rẫy của ông không năm nào mất mùa.
Ở buôn bên có một tù trưởng khác: Giarơ Bú.
Giarơ Bú nhìn sang buôn của Giarơ Kốt, và trong lòng hắn mọc lên một thứ mà rượu cần không dập được, chiêng trống không át được.
Một ngày, hắn kéo người tới.
Sử thi kể cảnh ấy bằng những câu ngắn, nặng, như tiếng chiêng lệch nhịp. Giarơ Kốt ngã xuống. Buôn của ông tan. Chiêng bị khiêng đi, ché bị khiêng đi, trâu bị lùa đi, người bị bắt đi.
Và người vợ của Giarơ Kốt cũng bị bắt đi theo.
Lúc ấy, trong bụng bà đã có một mầm sống.
Đứa bé không có tên cha
Xinh Nhã ra đời trong cảnh lưu lạc.
Nó lớn lên như bao đứa trẻ khác trong buôn — cũng theo mẹ lên rẫy, cũng xuống bến nước cõng nước, cũng đi bắt cá suối, cũng ngồi nghe người già kể chuyện bên bếp lửa.
Nhưng có một điều khác.
Những đứa trẻ khác biết cha chúng là ai. Chúng biết cha chúng đánh chiêng bài nào, đi săn giỏi tới đâu, dựng cái nhà dài nào. Còn Xinh Nhã thì hễ hỏi tới cha là mẹ nó im.
Bà im rất lâu. Rồi bà quay đi, giả vờ bận tay vào khung dệt.
Xinh Nhã hỏi mãi, hỏi mãi. Càng lớn càng hỏi. Và câu trả lời lúc nào cũng là một khoảng lặng.
Vì sao người mẹ giấu
Người mẹ giấu, vì bà biết rõ điều gì sẽ xảy ra nếu bà nói ra.
Nói ra, thì đứa con của bà sẽ đi. Nó sẽ cầm khiên đao đi tìm Giarơ Bú. Và Giarơ Bú là kẻ đã hạ được cả một tù trưởng như Giarơ Kốt.
Bà đã mất chồng. Bà không muốn mất nốt đứa con.
Cho nên mỗi lần Xinh Nhã hỏi, bà lại nuốt câu trả lời xuống. Bà chỉ nhìn nó, nhìn cái sống mũi ấy, cái dáng vai ấy, cái cách nó ngẩng đầu lên khi có ai gọi tên — và bà biết mình đang nhìn ai.
Nhưng có những chuyện không giấu được mãi.
Câu nói buột ra
Sự thật, cuối cùng, đến với Xinh Nhã theo cái cách mà những sự thật kiểu này vẫn thường đến: từ miệng người khác, và trong một lúc không ai định nói.
Xinh Nhã lúc ấy đã là một chàng trai. Chàng đi đâu người ta cũng nhìn theo. Chàng bắn nỏ trúng, chàng vác gùi nặng, chàng lội suối không cần chống gậy.
Rồi trong một lần cãi cọ, có kẻ buột miệng nói với chàng một câu.
Đại ý rằng: ngươi giỏi thì giỏi, nhưng cha ngươi thì đã nằm xuống rồi, và kẻ hạ cha ngươi vẫn đang ngồi trên nhà dài, uống rượu cần, gõ chiêng của cha ngươi.
Xinh Nhã đứng chết lặng.
Chàng không hỏi lại kẻ ấy câu nào. Chàng quay về nhà.
Người mẹ kể
Chàng ngồi xuống trước mặt mẹ.
"Mẹ. Cha con tên gì?"
Người mẹ nhìn con. Bà biết đã tới lúc.
Và bà kể.
Bà kể tên cha chàng: Giarơ Kốt. Bà kể ngôi nhà dài ngày trước dài tới đâu, chiêng treo tới mấy hàng, bến nước trong thế nào. Bà kể cái ngày Giarơ Bú kéo tới. Bà kể chồng bà ngã xuống ra sao, buôn tan ra sao, và bà bị đưa đi ra sao — bụng mang chính chàng.
Bà kể xong thì trời đã tối. Bếp lửa chỉ còn than.
Xinh Nhã ngồi im rất lâu.
Rồi chàng nói, giọng bình thường như nói chuyện ngày mai lên rẫy:
"Mẹ ngủ đi. Sáng mai con dậy sớm."
Đêm ấy
Đêm ấy Xinh Nhã không ngủ.
Chàng nằm nghe rừng thở. Chàng nghĩ về một người đàn ông mà chàng chưa từng nhìn thấy mặt, chưa từng nghe thấy tiếng, chưa từng được gọi một tiếng "cha".
Người ấy có tồn tại không? Có. Chàng chính là bằng chứng.
Chàng nghĩ về những cái chiêng. Chiêng của cha chàng, bây giờ đang treo trên vách nhà kẻ khác. Người ta vẫn đánh nó vào những đêm hội. Tiếng chiêng ấy vẫn ngân, vẫn hay, vẫn làm người ta múa — mà không ai còn nhớ nó vốn là của ai.
Đó là điều làm chàng đau nhất. Không phải chuyện mất của. Là chuyện một cái tên bị xóa đi.
Trong sử thi Tây Nguyên, người anh hùng đi trả thù không chỉ để giết kẻ thù. Chàng đi để đòi lại vị trí của dòng họ mình trong trí nhớ của cả vùng.
Sáng hôm sau, Xinh Nhã dậy trước cả tiếng gà.
Chàng đi ra sân, ngồi xuống bên hòn đá mài, và lấy ra con dao đầu tiên.
Ghi chú tư liệu: đường dây chính của sử thi Xinh Nhã — chàng mồ côi, cha là Giarơ Kốt bị Giarơ Bú giết, mẹ bị bắt đi, chàng lớn lên biết chuyện và lên đường trả thù — là phần ổn định qua các bản kể. Các nhân vật phụ và tình tiết nhánh thì bản kể lại này không nắm chắc, nên đã cố ý không đặt thêm tên riêng nào và không dựng thêm sự kiện nào. Xinh Nhã được ghi là sử thi Ê Đê; dị bản cũng lưu hành trong vùng người Gia Rai, tài liệu này không khẳng định độc quyền cho một dân tộc.
Góc tương tác
📜 Dòng thời gian (M5): Cung Xinh Nhã gồm ba chặng: biết sự thật → chuẩn bị → trở lại đòi lại. Hãy để ý chặng giữa dài bằng cả hai chặng kia — sử thi Tây Nguyên rất coi trọng việc rèn giũa, không cho người anh hùng thắng bằng may mắn.
💭 Câu hỏi để nghĩ: Người mẹ giấu con suốt bao nhiêu năm. Bà làm thế là đúng hay sai? Nếu bà nói sớm hơn, Xinh Nhã có đi sớm hơn không — và có về được không?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →