🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nhà nọ có đám giỗ.

Bà chủ nhà làm bún chả, thứ nước chấm pha khéo, lại nhỏ vào mấy giọt tinh dầu cà cuống. Chỉ mấy giọt thôi mà cả mâm thơm nức, cái mùi cay cay ngòn ngọt bốc lên, ai ngửi cũng phải hít một hơi thật sâu.

Mọi người ngồi vào mâm, ai nấy đều tấm tắc.

"Chà, cà cuống thật có khác. Thơm quá!"

"Thứ này quý lắm, mỗi mùa mới có được vài con."

"Cái mùi này ăn bún chả thì nhất."

Trong mâm có một ông khách, mấy hôm nay bị cảm, mũi tịt đặc, ngửi chẳng thấy gì. Nghe cả bàn khen mãi một cái mùi mà mình không thấy đâu, ông bực lắm.

Ông đặt đũa xuống:

"Các bác cứ nói quá. Tôi ngồi ngay đây, ghé sát bát nước chấm mà có thấy mùi mẽ gì đâu."

Cả mâm cười. Có người bảo:

"Bác đang cảm, mũi tịt thì ngửi làm sao được."

Ông khách đỏ mặt, gạt đi:

"Tịt hay không thì cái mũi vẫn là cái mũi. Tôi bảo không có mùi là không có mùi. Các bác nghe nhau khen rồi khen theo cho vui đấy thôi."

Chủ nhà bèn lấy nguyên một con cà cuống còn để dành, đưa tận tay ông. Người ta bảo ông cứ đưa lên sát mũi mà ngửi thử.

Ông khách cầm con cà cuống, dí sát mũi, hít một hơi rõ dài.

Rồi ông quăng nó xuống mâm, đắc thắng:

"Đấy! Chẳng có mùi gì sất! Từ nay các bác đừng bịa chuyện cà cuống thơm nữa nhé!"

Cả mâm nhìn nhau, chẳng ai buồn cãi. Người ta lại cầm đũa lên, chấm bún vào bát nước chấm thơm lừng, ăn ngon lành.

Chỉ có ông khách ngồi đó, ăn bún với nước mắm mà cứ tưởng cả làng đang nói dối mình.

Đến khi khỏi cảm, hôm sau ông đi ngang hàng bún, tự nhiên ngửi thấy một mùi thơm cay cay lạ lùng. Ông đứng khựng lại giữa đường.

Nhưng cãi thì đã cãi mất rồi.

Bài học: Mình không ngửi thấy, không có nghĩa là mùi ấy không tồn tại — lấy cái mũi tịt của mình ra đo cả thiên hạ thì chỉ tự làm mình lố bịch.

Góc tương tác: Ông khách sai vì cái mũi tịt, hay vì cái tính không chịu nghĩ rằng mình có thể sai? Bạn thấy hai điều đó, điều nào khó chữa hơn?

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →