🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Thư đến vào một buổi sáng thứ Ba, khi mưa vừa dứt và cả phố Hội An còn đẫm mùi đất ướt.

An nhận ra phong bì ngay từ nét chữ đánh máy trên mặt trước — tên tòa soạn in nhỏ ở góc trái, mực xanh đã nhạt như thể chính chiếc máy in cũng không mấy hào hứng với công việc của mình. Cô đã chờ sáu tuần. Sáu tuần là đủ dài để cô gần như thuyết phục được bản thân rằng lần này sẽ khác.

Cô không mở thư ngay trong sân. Cô mang vào phòng, đặt lên bàn, pha một ấm nước, đun sôi, rót ra chén nhỏ. Rồi mới ngồi xuống.

Kính gửi cô An,

Chúng tôi đã nhận và đọc kỹ truyện ngắn "Tiếng Còn Vọng Lại Bờ Kia" của cô. Lối viết của cô tuy có duyên nhưng chưa đủ sức nặng cho một tờ tạp chí nghiêm túc. Chúng tôi mong cô cân nhắc thể loại phù hợp hơn với...

An gấp thư lại.

Không phải vì đau. Hay đúng hơn — không chỉ vì đau. Mà vì cô biết phần còn lại sẽ nói gì. Những thư từ chối thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ tư — cô đã đọc đủ để biết chúng kết thúc như thế nào. Bao giờ cũng là "thể loại phù hợp hơn" hoặc "đối tượng độc giả thích hợp" hoặc, thẳng thắn nhất là lần thứ ba: văn phong nữ tính quá đậm, thiếu chiều kích xã hội.

Cô mở ngăn kéo. Bốn lá thư nằm đó, gấp ngay ngắn. Cô đặt lá thứ năm vào trong, đóng lại.

Bên ngoài cửa sổ, sông Hoài vẫn chảy. Sau một đêm mưa, nước đục hơn thường lệ, mang theo lá và rác nhỏ trôi về phía cửa biển. Mấy con thuyền nhỏ buộc vào cọc gỗ đung đưa nhẹ. Một người đàn bà gánh rau đi qua, đòn gánh kẽo kẹt trên vai, nhịp bước đều như đồng hồ.

An nhìn họ một lúc. Rồi quay lại bàn.

Cô lấy tờ giấy trắng. Nhúng ngọn bút vào lọ mực. Ngồi yên.

Thường thì sau mỗi lần bị từ chối, cô sẽ không viết được gì trong vài ngày. Đó là quy luật — như sau một cơn sốt phải có giai đoạn ớn lạnh. Nhưng lần này có điều gì đó khác. Có lẽ vì đây là lần thứ năm, và cô đã quen với cơn sốt đến mức không còn ớn lạnh nữa. Chỉ còn lại một thứ gì đó cứng hơn, nằm ở dưới đáy ngực.

Cô viết:

Phụ nữ không cần sức nặng. Phụ nữ cần độ sâu.

Nhìn câu chữ một lúc. Tay cầm bút nhưng không nhúc nhích.

Rồi cô gạch bỏ.

Không phải vì sai. Mà vì nó giống như câu cô sẽ nói với người đã từ chối mình, và cô không muốn viết cho người ấy. Cô muốn viết cho mình.

Cô viết lại, chậm hơn:

Điều tôi muốn viết không có tên trong bất kỳ thể loại nào họ liệt kê. Đó không phải là vấn đề của tôi.

Rồi cô nhìn tờ giấy, và không biết mình có tin vào điều mình vừa viết không. Có những câu ta viết ra để tự thuyết phục, và ta không bao giờ biết chắc mình có thực sự tin hay không cho đến khi sự thuyết phục cần đến.

Mực còn ướt. Mùi mực tàu thoảng lên, nhẹ và hơi chua, lẫn với hơi ẩm từ cửa sổ. Đó là mùi của tất cả những buổi sáng cô ngồi ở bàn này — mùi của việc cố gắng.

Cô lật trang mới. Và bắt đầu viết truyện thứ sáu.

Linh đọc đến đó thì dừng lại.

Không phải vì chương sách kết thúc — trang vẫn còn, những dòng chữ vẫn tiếp tục bên dưới. Mà vì có điều gì đó vừa chạm vào một chỗ trong ngực cô, một chỗ cô vẫn giả vờ không có.

Cô nhìn sang bàn bên. Tập giấy ghi chép của cô còn mở từ tối qua — những ghi chép chuẩn bị cho bài viết đầu tiên nộp cho tạp chí Cổ Đô, thứ Hai tuần sau. Cô đã viết và xóa đi ba lần mở đầu. Lần nào cũng bắt đầu bằng: Hội An là một thành phố...

Và lần nào cũng dừng lại ở đó.

Hội An là một thành phố cổ với hơn bốn trăm di tích...

Hội An là một thành phố nơi ánh đèn lồng...

Hội An là một thành phố mà người ta đến để...

Cô đã gạch bỏ cả ba. Rồi bỏ đó đi ngủ.

Nhìn lại bây giờ — những nét bút chì, những vệt gạch xóa — cô nhận ra mình đã làm đúng cái điều An vừa làm. Viết ra. Gạch bỏ. Viết lại. Không chắc mình có tin hay không.

Nhưng An đã lật trang mới. Và bắt đầu truyện thứ sáu.

Linh ngồi im một lúc trong gian phòng trọ nhỏ, nghe tiếng quạt trần quay chậm trên đầu. Ngoài cửa sổ, một đứa trẻ đang đuổi con mèo vàng qua ngõ hẻm, tiếng cười lanh lảnh rồi tắt. Mùi cơm từ nhà bên bắt đầu thoảng sang — ai đó đang rang hành, thơm ngậy và ấm.

Cô cầm bút chì lên.

Không phải để viết bài cho tạp chí. Chỉ để ghi vào lề tập giấy, cạnh những câu đã gạch bỏ:

Điều mình muốn viết về Hội An là gì? Không phải Hội An của khách du lịch. Không phải Hội An của tạp chí. Mà Hội An của—

Cô dừng lại. Nhìn xuống câu chưa hoàn thành.

Rồi nhìn sang cuốn sách nâu vẫn còn mở trên gối.

Cuối trang, bên dưới đoạn An viết lại câu của mình — Điều tôi muốn viết không có tên trong bất kỳ thể loại nào họ liệt kê — có một vệt ố vàng nhỏ ở góc giấy, như thể trang sách đã từng bị nhỏ nước lên, từ rất lâu rồi. Vệt ố có hình dạng gần giống một cánh chim nhỏ đang bay, hoặc một dấu phẩy khổng lồ.

Linh không biết vì sao mình lại để ý đến chi tiết đó mãi đến bây giờ.

Nhưng khi cô lật sang trang tiếp theo, vệt ố không còn ở đó nữa — thay vào đó là một dòng chữ nhỏ, viết bằng thứ mực đã nhạt màu, ở phần lề mà cô chắc chắn ban nãy còn trống:

Cô cũng đang viết và xóa đi, phải không?

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →