🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối ngày mười lăm, sau giờ làm, ba người trong nhóm Vận hành rủ tôi đi ăn cơm ở quán gần công ty, một quán bình dân bán suất bốn mươi lăm nghìn đồng, cơm sườn, canh rau, trà đá miễn phí, bàn ghế nhựa kê sát vỉa hè.

Chị Hạnh bên Tuyển dụng, anh Tùng bên Kế toán, và một chị nữa tôi mới nhớ được nửa tên, ngồi quây quần, nói đủ chuyện từ giá xăng tới drama của một nghệ sĩ nào đó trên mạng. Tôi chờ một khoảng lặng tự nhiên trong câu chuyện, rồi hỏi bâng quơ, cố giữ giọng nhẹ nhàng như đang tám chuyện phiếm chứ không phải đang điều tra điều gì.

"Anh chị làm lâu năm chắc biết, sao ghế của em đổi người hoài vậy ta? Em thấy trong hồ sơ có bốn người rồi."

Anh Tùng cười, gắp thêm miếng sườn. "Ghế đó á, hên xui thôi em. Có ghế người ta trụ chục năm, có ghế đổi liên tục, công ty nào chả vậy."

"Chắc do KPI cao quá, áp lực." Chị nữa tôi chưa nhớ tên nói thêm, giọng thản nhiên. "Anh chị ở phòng khác nên không rành lắm đâu, em hỏi chị Diệu chắc rõ hơn."

Chị Hạnh không nói gì, chỉ cười trừ, gắp một miếng rau, mắt nhìn xuống bát, không nhìn ai. Tôi để ý cái cười đó khác với hai cái cười kia, có gì đó gượng gạo hơn, ngắn hơn, như một cánh cửa vừa hé ra rồi tự đóng lại ngay tức khắc.

Anh Tùng đổi chủ đề sang chuyện bóng đá tối qua, cả bàn cười nói rôm rả trở lại, chỉ có chị Hạnh vẫn im lặng hơn mọi khi, thỉnh thoảng liếc sang tôi một cái rất nhanh rồi lại cúi xuống bát cơm. Tôi ăn hết phần mình, uống hết ly trà đá, cố giữ vẻ mặt bình thường như không nhận ra điều gì khác lạ, nhưng trong đầu đã ghi nhớ đúng cái tên chị Hạnh, đúng khoảnh khắc chị né tránh, để dành hỏi lại vào một dịp khác, riêng tư hơn, khi không có anh Tùng hay người kia ngồi cùng bàn.

Trả tiền xong, mọi người tản ra, chị Hạnh đi cùng hướng với tôi một đoạn ngắn trước khi rẽ sang phía bến xe buýt. Tới góc đường, chị dừng lại, nhìn tôi một lúc như định nói gì, rồi chỉ bảo "em cẩn thận nha" trước khi quay đi, không giải thích thêm cẩn thận chuyện gì.

Câu chuyện chuyển sang chủ đề khác trước khi tôi kịp hỏi thêm, và tôi không cố gặng, vì biết gặng quá trong bữa ăn vui vẻ như vậy sẽ làm mọi người khó chịu, mất đi thứ tôi cần giữ nhất lúc này: sự tin tưởng của những người xung quanh.

Tôi đi bộ về hướng bến xe buýt chờ chuyến xe ôm công nghệ mình đặt, vừa đi vừa nghĩ lại câu "em cẩn thận nha" của chị Hạnh, cố đoán xem chị muốn cảnh báo điều gì cụ thể hay chỉ là một câu nói bâng quơ của người lớn tuổi hơn dành cho đứa em mới vào nghề. Đường phố buổi tối đông đúc, mùi khói xe lẫn mùi đồ nướng từ một quán vỉa hè gần đó, tiếng rao hàng của một chị bán chè vọng lại đều đều. Cuộc sống thành phố vẫn tiếp diễn bình thường quanh tôi, không hề hay biết về cái gợn không yên tôi đang mang theo từ bữa cơm vừa rồi.

Về tới phòng trọ, My đang ngồi gấp quần áo, hỏi tôi đi ăn với ai vui không. Tôi kể sơ, không nhắc câu hỏi mình đã đặt ra, chỉ nói chung chung là đồng nghiệp dễ chịu.

"Mày dạo này có gì căng thẳng hông? Tao thấy mày hay thẫn thờ." My hỏi, tay vẫn gấp áo không nhìn tôi.

"Đâu có, công việc mới thôi, còn đang quen." Tôi cởi giày, xếp ngay ngắn cạnh đôi dép lê của My, cố giữ giọng bình thường như mọi tối khác.

My ngừng tay gấp áo một chút, nhìn tôi kỹ hơn, rồi lại tiếp tục, không hỏi dồn. Đó là cách My luôn đối xử với tôi từ hồi hai đứa dọn vào ở chung, không bao giờ ép ai phải nói ra điều gì trước khi họ sẵn sàng, chỉ để cửa mở sẵn đó, ai muốn bước vào lúc nào cũng được.

"Ừ, quen dần là ổn. Đừng làm quá, sức khoẻ quan trọng hơn." My nói xong, cất chồng áo vào tủ, không hỏi thêm.

Tôi nằm xuống, mở điện thoại công ty ra kiểm tra lần cuối trước khi ngủ, một thói quen mới hình thành từ tuần trước. Một tin nhắn nội bộ hiện lên từ Gia Bách, gửi lúc mười giờ đêm, chỉ vỏn vẹn mấy chữ: "Mai gặp anh ở pantry sớm, để anh nói em nghe cái này." Ba dấu chấm cuối câu như một hơi thở bị nén lại giữa chừng.

Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn đó ba lần, cố đoán xem "cái này" là gì, tay đã gõ sẵn câu trả lời "dạ được anh" nhưng chưa gửi, mắt vẫn dán vào màn hình sáng trong bóng tối căn phòng, nghe tiếng My thở đều bên cạnh, nghe tiếng xe cộ ngoài đường thưa dần theo từng phút trôi qua.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →