Trưa cùng ngày, ngày tám mươi tám, tôi rủ Bách lên sân thượng ăn trưa, đúng không gian hai người từng đứng cách đây gần một tháng, lần đầu tiên tôi nhờ anh giúp lập bản đồ năm ghế và bị anh từ chối.
Nắng trưa hôm nay dịu hơn hẳn lần trước, mây che bớt phần gay gắt, gió thổi đều từ phía sông, mang theo chút hơi mát hiếm hoi giữa mùa nóng.
"Em Đạt rồi." Tôi nói, giọng không có nhiều cảm xúc như tôi tưởng mình sẽ có khi nói ra điều này.
Bách gật đầu, không tỏ ra bất ngờ, có lẽ đã đoán trước từ cách chị Diệu đối xử với tôi sáng nay. "Anh biết. Thứ Năm này, đúng không?"
"Ừ, thứ Năm." Tôi đáp, nhìn xuống thành phố bên dưới, dòng xe cộ vẫn chảy đều như mọi ngày, không hề hay biết những gì đang chờ tôi phía trước.
"Anh muốn kể em nghe một chuyện, trước khi tới lúc đó." Bách nói, giọng nghiêm túc khác hẳn thường ngày. "Chuyện về cách anh né được ba năm nay."
Tôi quay sang nhìn anh, biết đây là điều anh từng hứa sẽ kể nhưng luôn trì hoãn.
"Mỗi lần gần chạm mốc chín mươi ngày ở một vị trí, anh chủ động xin chuyển ngang chức danh, không thăng chức, không giảm chức, chỉ đổi tên gọi công việc, đủ để hồ sơ thử việc của anh bị coi là bắt đầu lại từ đầu theo hệ thống nội bộ." Anh nói, mắt nhìn thẳng ra xa. "Ba năm nay, anh chưa từng chính thức 'Đạt' bất cứ vị trí nào, luôn dừng lại đúng lúc, đổi sang một cái tên khác, một lần nữa bắt đầu đếm lại từ ngày một."
Tôi nhớ lại tất cả những lần trước đây, khi tôi đọc hồ sơ nhân sự nội bộ, thấy chức danh của Bách đổi vài lần trong ba năm, lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là anh được luân chuyển vị trí theo nhu cầu công việc, chưa từng nghĩ xa hơn để thấy đó là một chuỗi lựa chọn có chủ đích, lặp đi lặp lại, một cách sinh tồn thầm lặng không ai nhận ra.
Tôi nghe, hiểu ra ngay lập tức toàn bộ ý nghĩa của điều anh vừa nói: suốt ba năm, Bách đã sống trong một vòng lặp có chủ đích, tự mình thiết kế ra để không bao giờ phải đứng trước cánh cửa mà tôi sắp phải đứng trước vào thứ Năm này.
"Sao anh nghĩ ra được cách đó?" Tôi hỏi, vừa khâm phục vừa xót xa.
"Anh không nghĩ ra ngay từ đầu." Anh lắc đầu. "Anh học được nó sau khi thấy người đầu tiên ở ghế của anh biến mất kỳ lạ, hồi anh mới vào được sáu tháng. Anh sợ, và nỗi sợ đó khiến anh tìm ra một lỗ hổng trong hệ thống, dùng nó để tự bảo vệ mình."
"Vậy giờ sao anh kể em nghe?" Tôi hỏi khẽ.
Bách im lặng một lúc, nhìn xuống hai bàn tay mình, không còn gõ ba cái theo phản xạ cũ như mọi lần căng thẳng trước đây. "Vì anh nghĩ, có khi tới lượt anh phải chọn rồi. Không thể né mãi được, Trâm à. Nhìn em đi qua hết hành trình này, anh nhận ra trốn tránh không phải một chiến lược có thể dùng cả đời."
Tôi nhìn anh, không hỏi thêm anh định làm gì, cảm nhận rõ đây không phải lúc để hỏi dồn, chỉ đứng cạnh anh, để khoảng lặng giữa hai người nói thay những điều chưa ai sẵn sàng gọi thành tên.
"Em có giận anh không, vì đã im lặng suốt bấy nhiêu năm?" Bách hỏi bất chợt, giọng có chút lo lắng hiếm thấy.
"Không." Tôi trả lời ngay, không cần suy nghĩ. "Em hiểu vì sao anh chọn vậy. Ai cũng có quyền chọn cách sống sót của riêng mình, miễn là không hại ai khác."
Anh nhìn tôi, ánh mắt nhẹ nhõm hẳn đi, như vừa trút được một gánh nặng đè lên vai suốt một thời gian dài.
Gió trên sân thượng thổi mạnh hơn một chút, cuốn theo vài chiếc lá khô từ chậu cây góc lan can, cả hai đứng đó, gần nhau hơn bất kỳ lần nào trước đây, không ai nói thêm gì, chỉ nhìn về phía thành phố đang tiếp diễn cuộc sống bình thường của nó bên dưới, hoàn toàn không biết gì về những quyết định đang âm thầm hình thành trên tầng thượng của một toà nhà hạng B.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →