🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng ngày tám mươi tám, tôi mở Renlyn OS như mọi buổi sáng khác, tay cầm ly cà phê từ máy pha tự động, chưa kịp uống ngụm nào thì thấy một thông báo mới hiện trên màn hình, khác hẳn những thông báo định kỳ mười ngày một lần tôi đã quen thuộc.

```

BIÊN BẢN ĐÁNH GIÁ THỬ VIỆC — RENLYN OS

Nhân sự: Vũ Bảo Trâm Vị trí: Chuyên viên Vận hành Nhân sự

Ngày bắt đầu: 02/03/2026 Ngày đánh giá: 28/05/2026 (Ngày thứ 88/90)

Điểm Giữ Chân hiện tại: 79/100

Kết quả: [X] Đạt [ ] Chưa đạt [ ] Đang xử lý

Ghi chú người đánh giá: Hoàn thành xuất sắc yêu cầu công việc trong thời gian thử việc.

```

Tôi đọc đi đọc lại ô "Kết quả", chữ "Đạt" được tick đậm, lần đầu tiên trong suốt tám mươi tám ngày, con chữ đó xuất hiện gắn liền với chính tên mình, không phải trong hồ sơ của bốn người tiền nhiệm, không phải trong bất kỳ tài liệu nào tôi từng lén xem của người khác.

Tôi nhớ lại buổi sáng đầu tiên, đứng trước thang máy toà nhà này, lòng tràn đầy hy vọng đơn giản về một công việc ổn định, một khởi đầu tử tế. Tám mươi tám ngày sau, tôi vẫn đứng trong chính toà nhà đó, nhưng hy vọng ban đầu giờ đã nhường chỗ cho một thứ phức tạp hơn nhiều, khó gọi tên hơn nhiều.

Cảm giác lúc đó không giống bất kỳ điều gì tôi từng tưởng tượng. Không phải niềm vui, cũng không hẳn là sợ hãi, mà là một sự tỉnh táo lạ lùng, như thể toàn bộ cơ thể tôi đang chờ đợi một cảm xúc rõ ràng hơn nhưng nó không tới, chỉ có một khoảng lặng nặng nề chiếm chỗ.

Chị Diệu xuất hiện ở bàn tôi ngay sau đó, không biết đã đứng từ khi nào, gương mặt rạng rỡ một cách chân thành. "Chúc mừng con!" Chị nói, tay đặt nhẹ lên vai tôi, một cử chỉ thân mật chị vẫn thường dùng với những nhân viên chị quý mến.

"Dạ, em cảm ơn chị." Tôi nói, cố giữ giọng bình thường, dù bên trong đang là một mớ hỗn độn cảm xúc không tên.

"Con làm tốt lắm, chị theo dõi suốt mấy tháng, con là một trong những bạn thử việc chị ấn tượng nhất." Chị nói, giọng chân thành tới mức khiến tôi khó lòng nghi ngờ, dù tôi biết rõ hơn ai hết những gì đang ẩn sau lời khen này.

"Chiều thứ Năm tuần này, chị có một buổi nói chuyện đặc biệt với con, sau giờ làm." Chị nói thêm, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng có một điều gì đó khác, một sự trang trọng không giấu được hoàn toàn. "Con nhớ giữ lịch nha, quan trọng lắm."

Tôi gật đầu, hiểu ngay đây chính là buổi nói chuyện dẫn tới giờ Bàn Giao mà tôi đã nghe qua, đọc qua, tưởng tượng qua không biết bao nhiêu lần trong suốt hành trình điều tra của mình, giờ đây đã có một ngày giờ cụ thể, không còn là một khái niệm trừu tượng nữa.

"Dạ, em nhớ chị." Tôi nói, giọng đều đặn nhất có thể.

Tôi nhìn theo chị một lúc, cố hình dung tám mươi tám ngày trước, có lẽ đúng một buổi sáng như thế này, một người nào đó cũng đã đứng ở vị trí tôi đang đứng, nhận cùng một lời chúc mừng chân thành từ chính chị Diệu, trước khi bước tới một cánh cửa mà tôi vẫn chưa biết bên trong có gì.

Chị Diệu mỉm cười, vỗ nhẹ vai tôi lần nữa rồi đi tiếp, để lại tôi một mình với màn hình vẫn còn hiện chữ "Đạt" chưa tắt.

Tôi nhìn quanh văn phòng, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, tiếng gõ bàn phím, tiếng trò chuyện rôm rả ở góc pantry, không ai biết gì về việc tôi vừa nhận một tin có thể coi là tin vui nhất trong sự nghiệp của một người mới đi làm, nhưng lại khiến tôi cảm thấy như đang đứng trước một vực thẳm hơn là một đỉnh cao.

Tôi lấy sổ tay, mở trang mới, tay cầm bút, định viết như thói quen "Ngày thứ 88/90" như mọi lần. Nhưng lần này, tôi dừng lại, gạch bỏ dòng đó chưa viết xong, viết lại một dòng khác: "Còn hai ngày."

Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu, cảm nhận rõ sự khác biệt giữa việc đếm ngày đã qua và đếm ngày còn lại, hai cách đếm tưởng như giống nhau nhưng mang trong nó hai tâm thế hoàn toàn khác biệt: một bên là nhìn lại một hành trình, bên kia là nhìn thẳng vào một điều sắp phải đối mặt, không còn cách nào trì hoãn thêm được nữa.

Hết Chương 50

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 51
← TrướcTiếp →