Sáng ngày thứ bảy, tôi tới sớm hơn thường lệ nửa tiếng, văn phòng còn vắng, chỉ có tiếng máy lạnh khởi động và tiếng chổi quét của cô lao công đang dọn nốt khu pantry.
Tôi định dọn lại ngăn kéo bàn cho gọn, một việc lẽ ra nên làm từ ngày đầu nhưng cứ trì hoãn vì bận việc khác. Ngăn kéo trên cùng có vài cây bút chì gãy đầu, một tập giấy note đã dùng dở, một chiếc kẹp giấy hình con bướm han gỉ. Ngăn dưới, sâu trong góc, tôi lôi ra thêm một tấm danh thiếp cũ, mặt sau có ai đó gạch chéo tên bằng bút mực đỏ, chỉ còn đọc được chữ "Ghế" viết tay nguệch ngoạc bên cạnh, không rõ nghĩa gì.
Tôi cầm tấm danh thiếp, cầm cây bút bi khắc tên lạ hôm trước, đặt cả hai cạnh nhau trên bàn, nhìn chúng một lúc như đang xếp hai mảnh của một trò chơi ghép hình chưa biết bức tranh cuối cùng là gì.
Ngăn kéo dưới cùng còn một hộp đựng ghim bấm đã rỉ sét, vài tờ rơi quảng cáo trà sữa gần công ty, và một tấm lịch để bàn bỏ dở, chỉ xé tới tháng Giêng, những tháng sau vẫn còn nguyên. Tôi lật qua vài tờ lịch chưa xé, không có gì viết trên đó, chỉ có một trang gấp góc, đúng ngày mười lăm tháng Hai, không rõ vì sao người trước lại đánh dấu đúng ngày đó.
Anh Huy đi ngang qua, tay bưng một ly cà phê, thấy tôi ngồi nhìn hai món đồ trên bàn thì dừng lại.
"Dọn bàn hả em?"
"Dạ, em tìm được mấy món đồ cũ, chắc của người ngồi trước em." Tôi giơ cây bút lên. "Anh biết ai không, tên này?"
Anh Huy cầm cây bút, đọc cái tên, gương mặt anh thoáng đổi, rất nhanh, đủ để tôi nhận ra nhưng không đủ để chắc chắn mình không nhìn nhầm. "Không biết, chắc trước nữa. Ghế này đổi người hoài."
"Máy tính em đang dùng, hồi hôm anh nói là của người trước, người đó mới nghỉ đúng không anh?"
Anh gật, không nhìn tôi, mắt nhìn xuống bàn phím trên tay. "Ừ, nghỉ trước em có ba ngày."
"Ba ngày thôi ạ? Vậy chắc bàn giao gấp lắm."
"Không có bàn giao gì hết." Anh nói, giọng nhỏ lại. "Người ta gửi mail xin nghỉ buổi sáng, chiều dọn đồ, không kịp gặp ai. Sếp em..." Anh dừng lại, như vừa nhớ ra mình đang nói với ai, đổi giọng. "Thôi, chuyện cũ, em khỏi bận tâm, lo làm việc đi."
Tôi không bỏ qua. "Anh nói em nghe với, có sao đâu, em chỉ tò mò thôi."
Anh Huy nhìn quanh, văn phòng vẫn còn vắng, chỉ có tiếng chổi của cô lao công xa dần về phía cuối dãy bàn. Anh hạ giọng hơn nữa, kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn tôi.
"Máy chị đó dùng, hồi trước có một cái folder anh không cấp quyền, tự nhiên xuất hiện trên hệ thống, gắn đúng theo tên vị trí này, không phải tên người. Anh mở thử coi có phải virus không, mở không được, quyền ghi là 'đang chờ', không biết đang chờ ai chờ cái gì." Anh gõ vài lệnh trên máy tôi, một cửa sổ nhỏ hiện ra, tên folder là một chuỗi mã số vô nghĩa, biểu tượng ổ khoá xám bên cạnh, dòng trạng thái ghi đúng hai chữ: Đang chờ.
Tôi nhìn màn hình, tim đập nhanh hơn một nhịp không rõ vì sao. "Nó có ở máy của người trước không anh?"
"Chắc có, giờ chuyển qua máy này rồi." Anh Huy đưa tay định tắt cửa sổ, rồi dừng lại nửa chừng, nhìn tôi. "Em à..."
Tôi chờ anh nói tiếp. Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi lắc đầu, đóng cửa sổ lại nhanh gọn, đứng dậy.
"Thôi, em đừng hỏi tiếp câu đó nữa." Anh nói, quay lưng bước đi, ly cà phê trên tay vẫn còn bốc hơi.
Tôi ngồi lại một mình, hai tay đặt trên bàn phím, màn hình đã tắt màn hình chờ trở lại như chưa hề có gì xảy ra. Tấm danh thiếp gạch tên và cây bút khắc tên lạ vẫn nằm cạnh nhau trên bàn.
Văn phòng bắt đầu đông dần, tiếng chào buổi sáng vang lên ở khu cửa ra vào, tiếng giày cao gót gõ đều trên sàn gạch. Chị Diệu đi ngang, dừng lại mỉm cười với tôi như mọi sáng, hỏi "con tới sớm vậy, ăn sáng chưa con", rồi đi tiếp mà không đợi câu trả lời, đúng kiểu hỏi thăm quen thuộc của một người đã quen chào hỏi hàng trăm lượt mỗi ngày. Tôi nhìn theo lưng chị, nghĩ liệu chị có biết gì về cái folder khoá kia không, rồi lại tự gạt ý nghĩ đó đi, chưa đủ căn cứ để nghĩ xa như vậy.
Tôi lấy sổ tay, ghi: "Ngày thứ 07/90. Người trước tôi nghỉ ba ngày trước khi tôi vào, không bàn giao. Có một folder khoá, quyền ghi 'đang chờ'. Anh Huy biết gì đó, không nói hết."
Tôi gạch dưới hai chữ "đang chờ" hai lần, cất sổ vào ngăn kéo, đóng lại, và lần đầu tiên kể từ ngày đầu tiên đi làm, tôi thấy cái ghế mình đang ngồi không còn giống một cái ghế bình thường nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →