Tối ngày thứ năm, tôi về tới phòng trọ lúc gần tám giờ, còn chưa kịp cởi giày thì My đã ló đầu ra từ bếp.
"Ăn cơm chưa mày? Không thì tao xới, đừng có nhịn rồi lết vô công ty như hôm qua."
"Ăn rồi, cơm văn phòng." Tôi nói dối một nửa, thật ra chỉ ăn được nửa hộp lúc hai giờ chiều vì bận trả lời email.
My nhìn tôi một giây, không hỏi thêm, xới thêm một chén cơm đặt ra bàn dù tôi vừa nói ăn rồi. Đó là cách My làm mọi việc, không cãi lại câu trả lời của người khác, chỉ âm thầm chuẩn bị phần dự phòng, để đó, ai muốn ăn thì ăn.
Tôi cởi giày, để ngay ngắn cạnh đôi dép lê của My luôn quay đầu ra phía cửa, mẹ My dạy vậy từ nhỏ, "để vậy lỡ có chuyện gì chạy lẹ". Căn phòng mười tám mét vuông này chia làm hai góc rõ rệt, góc My kê một cái kệ nhỏ để mỹ phẩm rẻ tiền và vài chai nước hoa xịt phòng ai gửi bán không hết, góc tôi chỉ có một cái bàn học cũ mua thanh lý và chồng sách năm cuối đại học chưa nỡ bán ve chai.
Tôi ngồi xuống ăn thêm nửa chén, không nói không rằng, My cũng không ép, chỉ ngồi cắn hạt dưa xem một bộ phim Hàn đã xem tới tập hai mươi mấy, thỉnh thoảng bình luận một câu về nhân vật nào đó "ngu ghê, ai lại đi tin thằng đó".
"Công ty sao rồi? Vui không?" My hỏi, mắt vẫn dán màn hình.
"Cũng được. Đồng nghiệp dễ thương. Sếp cũng thân thiện."
"Vậy là ổn ha. Lương ổn định là mừng rồi, còn hơn đi làm freelance như tao hồi trước, tháng có tháng không."
Tôi gật đầu, không kể gì thêm về Điều 25, về con số sáu mươi và chín mươi, về tin nhắn còn nằm trong bản nháp chưa gửi. My không phải người trong ngành, kể ra cũng không giúp được gì, chỉ khiến bạn lo thêm một chuyện chưa chắc là chuyện gì, tôi tự lý giải với mình như vậy.
Sau bữa, tôi gọi điện về Bến Tre theo thói quen mỗi thứ Năm, chuyển khoản hai triệu đồng như mọi tháng, sớm hơn hai ngày so với lịch thường vì tháng này công ty trả lương tạm ứng sớm cho nhân viên mới.
"Con làm ổn không, công ty tốt không?" Giọng mẹ tôi qua điện thoại có tiếng gió lẫn vào, chắc đang đứng ngoài sân.
"Ổn mẹ, công ty công nghệ, văn phòng máy lạnh, sếp cũng tốt."
"Vậy là mừng rồi. Ba mày nghe nói công ty công nghệ lương cao, ba mừng lắm, hôm qua còn khoe với chú Tư."
Tôi cười, hỏi thăm ba, hỏi thăm em trai học lớp mười một dạo này thế nào, nghe mẹ kể chuyện xưởng dừa tháng này giá cùi dừa lên chút đỉnh, đủ chuyện vặt vãnh của một gia đình cách tôi hai trăm cây số. Cúp máy, tôi nằm xuống, mở lại điện thoại, định xem lại vài email công việc trước khi ngủ.
Trong nhóm chat chung của công ty, tôi thấy một dòng thông báo lạ vừa hiện lên rồi biến mất ngay trước mắt tôi, nhanh tới mức tôi không đọc kịp hết chữ, chỉ kịp thấy vài từ rời rạc trước khi cả dòng đó không còn nằm trong luồng tin nhắn nữa, như chưa từng xuất hiện.
Tôi cuộn lên cuộn xuống tìm lại, không thấy đâu. Không có thông báo "đã xoá tin nhắn" như Zalo hay Messenger vẫn hiện, chỉ đơn giản là không còn gì ở đó, khoảng trống giữa hai tin nhắn khác vẫn đúng vị trí như chưa từng có gì chen vào.
My trở mình trong giấc ngủ, lẩm bẩm gì đó không rõ chữ, rồi im lại. Tôi nhìn sang, chắc chắn bạn mình đã ngủ say, mới dám bật đèn màn hình sáng hơn một chút, kéo luồng chat lên tận đầu buổi tối, đếm lại từng tin nhắn một, cố tìm ra khoảng trống đúng vị trí thông báo lạ vừa biến mất. Có, đúng chỗ đó, giữa một tin nhắn hỏi thăm của chị Hạnh bên Tuyển dụng và một sticker cảm ơn của ai đó, có một khoảng cách hơi rộng hơn bình thường một chút, đủ để chứa vừa một dòng chữ đã không còn ở đó nữa.
Tôi ngồi dậy, bật đèn bàn nhỏ, đọc lại toàn bộ luồng chat từ đầu tối, cố nhớ lại vài từ mình vừa thấy thoáng qua. Một cái tên. Có thể là một cái tên. Tôi không chắc.
My đã ngủ, tiếng thở đều bên kia giường. Tôi tắt đèn, kéo mền lên tới vai, tai vẫn còn nghe rõ tiếng quạt trần kêu cọt kẹt theo từng vòng quay, đầu óc quay lại với cái khoảng trống lạ lùng trong luồng chat, với cây bút bi có tên người lạ vẫn đang nằm trong ngăn túi xách của mình.
Tôi chưa biết gọi tên cảm giác đang lớn dần trong bụng là gì. Chỉ biết nó không giống cảm giác của một người mới đi làm tuần đầu tiên nên có.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →