🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bốn giờ chiều ngày tám mươi hai, tôi bước vào phòng làm việc riêng của Trịnh Vũ Khang, một không gian tôi chưa từng vào trước đây, cửa kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố, ánh nắng chiều muộn hắt vào tạo thành một quầng sáng vàng cam phía sau lưng ông.

"Ngồi đi Trâm." Ông chỉ chiếc ghế đối diện, giọng vẫn đều đặn, ấm áp như mọi lần tôi từng nghe qua những buổi họp toàn công ty.

Tôi ngồi xuống, giữ lưng thẳng, tay đặt trên đùi, cố giữ bình tĩnh dù tim đang đập dồn dập. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp này từ lúc nhận được tin nhắn hẹn, nhưng không có sự chuẩn bị nào đủ để khiến khoảnh khắc này bớt căng thẳng.

"Anh biết em đang tìm hiểu nhiều chuyện." Khang mở lời, không vòng vo, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, không né tránh. "Anh không trách em. Thật ra, anh khá ấn tượng với cách em làm việc."

Tôi im lặng, chờ ông nói tiếp, không muốn để lộ mình đang có bao nhiêu bằng chứng trong tay.

"Em nghĩ anh là kẻ xấu, đúng không?" Ông hỏi, giọng nhẹ nhàng, gần như tò mò hơn là phòng thủ.

"Em nghĩ anh đã làm những việc gây hại thật cho người khác." Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.

Khang gật đầu, không phản bác, không tức giận. "Anh không phủ nhận điều đó. Nhưng em thử nghĩ theo cách này." Ông xoay chiếc ghế, nhìn ra cửa kính một lúc trước khi quay lại. "Một công ty công nghệ ở Việt Nam, muốn cạnh tranh được với những tập đoàn quốc tế có ngân sách gấp trăm lần, cần gì? Cần dữ liệu, cần tốc độ, cần một câu chuyện tăng trưởng đủ thuyết phục để nhà đầu tư tin tưởng rót vốn. Không có vốn, không có công ty. Không có công ty, hàng trăm nhân viên đang có việc làm ổn định ở đây sẽ mất việc trước tiên."

"Vậy anh biện minh cho việc thu thập dữ liệu nhân viên trái phép bằng lý do đó?" Tôi hỏi thẳng.

"Anh không nghĩ đó là biện minh, Trâm à. Anh nghĩ đó là sự thật." Ông nói, giọng vẫn đều, không hề dao động. "Em nghĩ một công ty minh bạch thật sự là công ty không giấu nhân viên mới điều gì, ngay cả những điều khó nghe nhất, đó không phải gánh nặng, Trâm à, đó là niềm tin bọn anh đặt vào em, khi cho em cơ hội hiểu toàn bộ hệ thống này thay vì để em mãi mãi chỉ thấy một mảnh nhỏ."

Tôi nghe câu nói đó, câu tôi đã nghe qua hai lần trước, và lần này, đặt trong bối cảnh một cuộc đối đầu trực diện, nó vang lên với một sức nặng khác hẳn, gần như thuyết phục được một phần trong tôi, dù tôi biết rõ mình không nên để điều đó xảy ra.

"Anh Bảo không nghĩ đó là niềm tin khi anh ấy bị cô lập rồi buộc phải nghỉ việc." Tôi nói, giọng cứng lại.

Khang khựng lại một chút khi nghe cái tên đó, lần đầu tiên trong cả cuộc trò chuyện tôi thấy một biểu cảm không hoàn toàn kiểm soát được lướt qua gương mặt ông. "Bảo là một kỹ sư giỏi, nhưng cậu ấy nhìn mọi thứ quá đơn giản. Cậu ấy không hiểu áp lực của việc điều hành một công ty đang cần sống sót giữa một thị trường khắc nghiệt."

"Vậy còn Hưng? Còn Thảo? Còn bốn người từng ngồi ghế của em?" Tôi hỏi tiếp, không để ông kịp chuyển hướng câu chuyện.

Khang im lặng một lúc, nhìn tôi, rồi mỉm cười, một nụ cười đều đặn quen thuộc nhưng lần này tôi nhận ra rõ hơn bao giờ hết sự tính toán đằng sau nó. "Em cứ nghĩ kỹ tới ngày thứ chín mươi đi, Trâm à. Mọi thứ sẽ rõ ràng hơn nhiều so với những gì em đang tưởng tượng bây giờ."

Ông đứng dậy, ra hiệu buổi nói chuyện đã kết thúc, không phải bằng một mệnh lệnh, mà bằng một cử chỉ tiễn khách lịch sự, tự nhiên tới mức khiến tôi cảm thấy như vừa rời khỏi một buổi trò chuyện thân mật hơn là một cuộc đối đầu.

Tôi bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang tầng điều hành, chân vẫn còn hơi run. Điều khiến tôi sợ nhất không phải sự tức giận hay đe doạ trong lời Khang, mà chính là việc từng câu ông nói đều nghe hợp lý, đều có một logic riêng vững chắc, tới mức tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết vì sao suốt nhiều năm qua, không ai trong công ty này từng thật sự đứng lên chống lại ông.

Ngày thứ tám mươi hai trong chín mươi ngày của tôi, tôi đối mặt trực tiếp với người đứng đầu toàn bộ câu chuyện này lần đầu tiên, và tôi rời khỏi phòng ông không phải với cảm giác chiến thắng, mà với một nỗi sợ mới, sâu hơn nhiều: nỗi sợ rằng nếu đặt vào đúng hoàn cảnh của ông, tôi không dám chắc mình sẽ không nghĩ giống hệt như vậy.

Hết Chương 48

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 49
← TrướcTiếp →