🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối cùng ngày, ngày bảy mươi sáu, Bách tới phòng trọ của tôi lần đầu tiên, một điều chưa từng xảy ra trước đây, nhưng cả hai đều hiểu đây không phải lúc để giữ ý tứ thông thường nữa. My đã đi ca đêm, căn phòng chỉ còn tôi và anh, cùng toàn bộ tài liệu trải kín sàn nhà.

Tôi pha hai ly trà nóng, đặt lên bàn học, dọn sạch một khoảng trống đủ rộng trên sàn nhà để trải hết mọi thứ ra cùng lúc, một việc tôi chưa từng làm ở nhà vì luôn sợ My vô tình nhìn thấy.

Chúng tôi ngồi bệt xuống sàn, xếp năm mảnh theo đúng thứ tự các ghế: bản đánh giá hiệu suất của tôi bị chỉnh sửa để hợp lý hoá một lần sa thải người phản đối, bài case-study PR giả của Ghế 2, khiếu nại khách hàng bị ỉm đi của Ghế 3, log kỹ thuật thu thập dữ liệu trái phép của Ghế 4, và giờ, email trao đổi giữa Khang với quỹ đầu tư từ chính Đinh Quốc Bảo, mảnh của Ghế 5.

Bách mở USB Bảo đưa, kết nối vào một laptop cũ không nối mạng anh mượn riêng cho việc này, đọc lướt qua đoạn mã thuật toán gốc, so sánh với những gì anh nhớ về phiên bản hiện tại đang chạy trong hệ thống.

"Đúng như log của Hưng cho thấy." Anh nói, giọng nặng nề. "Bản gốc này không có phần thu thập dữ liệu ngoài phạm vi công việc. Phần đó được thêm vào sau, đúng khoảng thời gian anh Bảo nói anh ấy phát hiện ra và phản đối."

Tôi đọc lướt qua tập email in ra, những đoạn trao đổi giữa Khang và một cái tên đại diện quỹ đầu tư, bàn về việc "làm phong phú thêm bộ dữ liệu hành vi người dùng nội bộ" để tăng sức hấp dẫn cho vòng gọi vốn, ngôn từ được chọn lựa cẩn thận, không bao giờ dùng thẳng chữ "bán", nhưng ý nghĩa thì không thể hiểu theo cách nào khác.

Ghép cả năm mảnh lại, bức tranh hiện ra hoàn chỉnh hơn bất kỳ lúc nào trước đây: một công ty cần một câu chuyện tăng trưởng đẹp để gọi vốn, đã âm thầm thu thập và có kế hoạch khai thác dữ liệu hành vi của chính nhân viên mình từ năm 2023, bị một người phát hiện và phản đối, người đó bị chính công cụ mình tạo ra loại bỏ, và kể từ đó, công ty duy trì một cơ chế ngầm để đảm bảo không ai khác đi đủ xa như anh, bằng cách gắn mỗi vị trí có nguy cơ phát hiện ra sự thật với một nghi thức chuyển giao bí mật, một áp lực tâm lý đủ mạnh để khiến hầu hết mọi người chọn rời đi trong im lặng trước khi họ hiểu hết mọi chuyện.

"Vai trò của chị Diệu trong tất cả chuyện này là gì?" Tôi hỏi, nghĩ tới cuộc trò chuyện trong phòng chị gần hai tháng trước.

Bách lắc đầu. "Không có gì trong năm mảnh này nhắc tới chị ấy trực tiếp. Có thể chị ấy chỉ là người thực hiện nghi thức, không phải người khởi xướng kế hoạch."

Tôi gật đầu, cảm thấy điều đó khớp với ấn tượng tôi có về Diệu, một người có vẻ như đang giữ một vai trò khác, phức tạp hơn, không hẳn là đồng phạm nhưng cũng không hoàn toàn vô can.

Chúng tôi ngồi lặng giữa sàn nhà đầy giấy tờ, ánh đèn bàn nhỏ là nguồn sáng duy nhất trong phòng, mệt mỏi nhưng cũng nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng chạm tới đích của một hành trình kéo dài hơn bảy mươi ngày.

Có tiếng gõ cửa nhẹ, tôi giật mình, tim đập nhanh, nhưng hoá ra chỉ là My về sớm hơn dự kiến, đứng ngoài cửa gọi vọng vào: "Còn thức không, tao thấy đèn."

Tôi vội vàng thu dọn bớt giấy tờ, đủ để không làm My hoảng khi bước vào, nhận ra mình đã ngồi với sơ đồ năm ghế này lâu tới mức quên cả thời gian đang trôi qua ngoài kia.

Bách đứng dậy, xin phép về trước khi My kịp bước hẳn vào phòng, không phải vì ngại, chỉ vì cả hai đều hiểu đây chưa phải lúc để giải thích mọi chuyện cho một người ngoài cuộc, dù người đó là bạn thân nhất của tôi. Anh gói ghém tài liệu cẩn thận, hẹn tôi sáng mai bàn tiếp bước kế tiếp, rồi rời đi, để lại tôi một mình với đống giấy tờ vừa kể hết một câu chuyện kéo dài ba năm.

Hết Chương 46

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 47
← TrướcTiếp →