Tối ngày bảy mươi hai, tôi quay lại con hẻm ở Thủ Đức một mình, không rủ Bách đi cùng lần này, nghĩ rằng có thể chính sự xuất hiện của một nhân viên Renlyn khác đã khiến anh Bảo cảnh giác hơn cần thiết ở lần gặp trước.
Con hẻm về đêm khác hẳn buổi chiều lần trước, ánh đèn từ vài cửa sổ hắt ra vàng ấm, tiếng tivi phát ra từ một căn nhà gần đó, mùi cơm tối còn vương trong không khí. Một bầu không khí đời thường, bình dị, khác hẳn không gian công sở lạnh lẽo tôi vừa rời khỏi cách đây không lâu.
Tôi không gõ cửa ngay, chỉ đứng cách đó một đoạn, chờ tới khi thấy ánh đèn trong nhà bật lên, dấu hiệu anh đã về sau một buổi tối dạy học ở đâu đó, rồi mới bước tới, gõ cửa nhẹ nhàng.
Anh mở cửa, thấy tôi đứng một mình, không có Bách, khựng lại một chút trước khi hỏi. "Lại là em."
"Dạ, em chỉ ghé qua nói chuyện thôi, không phải để hỏi tiếp chuyện hôm trước." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhất có thể. "Em xin lỗi vì hôm đó tới đường đột quá."
Anh nhìn tôi một lúc, rồi hé cửa rộng hơn một chút, không mời hẳn vào nhưng cũng không đóng lại ngay. "Em muốn nói chuyện gì?"
"Không có gì cụ thể cả." Tôi cười nhẹ. "Em chỉ tò mò anh dạy lập trình cho ai vậy, chắc vui lắm hả anh?"
Câu hỏi bất ngờ đó khiến anh hơi ngỡ ngàng, có lẽ không nghĩ tôi sẽ hỏi một điều bình thường tới vậy. Anh kể sơ về vài học viên của mình, một cậu sinh viên năm nhất muốn học thêm ngoài chương trình, một chị làm kế toán muốn chuyển ngành. Giọng anh, khi nói về công việc hiện tại, nhẹ nhõm hơn hẳn giọng anh dùng khi nói về Renlyn.
Đúng lúc đó, một người giao hàng tới, bấm chuông gọi anh ra nhận một gói đồ nhỏ. Anh xin lỗi tôi, quay vào lấy ví trả tiền, và trong lúc mở ví, tôi vô tình nhìn thấy một tấm thẻ nhựa cũ kẹp phía sau ngăn tiền, góc thẻ đã sờn, ảnh trên thẻ là một chàng trai trẻ hơn hẳn người đang đứng trước mặt tôi, logo Renlyn nhỏ ở góc, dòng chữ "Hết hạn: 09/2023" in mờ phía dưới.
Tôi không nói gì, chỉ nhìn thoáng qua rồi quay đi, giả vờ không để ý, nhưng hình ảnh đó đã in sâu vào đầu tôi ngay lập tức: một người đã cố tình xoá mình khỏi mọi hệ thống công ty còn có thể tra cứu được, vậy mà vẫn giữ lại đúng tấm thẻ nhân viên cũ, đã hết hạn ba năm, trong chính chiếc ví anh dùng mỗi ngày.
Anh trả tiền xong, quay lại, có lẽ nhận ra tôi đã thấy tấm thẻ, vì anh cất ví lại nhanh hơn bình thường, không giải thích gì.
"Em không hỏi đâu ạ." Tôi nói khẽ, hiểu rằng có những thứ không cần phải hỏi mới hiểu được.
Chúng tôi đứng đó một lúc, không ai nói gì thêm, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích từ một bụi cây nhỏ trồng trong chậu cạnh cửa, và tiếng xe máy thi thoảng chạy ngang đầu hẻm.
Anh nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt đổi khác so với lần đầu gặp, bớt cảnh giác hơn một chút, thay vào đó là một sự cân nhắc tôi có thể cảm nhận được rõ ràng.
"Để anh nghĩ." Anh nói, chỉ ba chữ ngắn gọn, nhưng khác hẳn cánh cửa đóng sập không một lời giải thích ở lần gặp trước.
"Dạ, em cảm ơn anh." Tôi cúi đầu chào, không nán lại lâu hơn, sợ nói thêm bất cứ điều gì có thể làm hỏng khoảnh khắc mong manh vừa mở ra này.
Trên đường về, tôi nhắn cho Bách kể lại toàn bộ, kết thúc bằng một câu tôi viết đi viết lại ba lần mới ưng ý: "Anh ấy nói để anh ấy nghĩ. Lần đầu tiên không phải là không." Ngày thứ bảy mươi hai trong chín mươi ngày của tôi, tôi học được rằng đôi khi, cách thuyết phục một người không phải bằng lý lẽ, mà bằng việc để họ thấy mình vẫn còn được nhìn nhận như một con người bình thường, không chỉ là một nạn nhân hay một nhân chứng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →