🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ba giờ chiều cùng ngày, tôi quay lại văn phòng luật, thấy Hân đã chuẩn bị sẵn một xấp tài liệu in ra, đánh dấu nhiều đoạn bằng bút highlight màu vàng, trải ra trên bàn làm việc gọn gàng.

"Ngồi đi, tao giải thích từng phần cho mày nghe." Hân đẩy một tờ giấy về phía tôi, trên đó cô đã tự tay vẽ một sơ đồ đơn giản chia làm ba cột: "được phép nói", "vùng xám", "không được nói".

"NDA thông thường cấm tiết lộ bí mật kinh doanh, dữ liệu khách hàng, công nghệ độc quyền, những thứ hợp lý để bảo vệ công ty." Hân chỉ vào cột đầu tiên. "Nhưng cái điều khoản của Renlyn, đoạn nói về 'quy trình nội bộ nhân sự', soạn mơ hồ tới mức có thể diễn giải rộng ra để trùm luôn cả những chuyện như cái Bàn Giao gì đó mày kể tao nghe, dù về bản chất, đó không phải bí mật kinh doanh thật sự."

"Vậy nếu em kể ra, em có bị kiện không?" Tôi hỏi thẳng, vì đây chính là câu hỏi tôi cần lời giải đáp nhất.

"Có thể họ sẽ doạ kiện, hoặc thật sự kiện." Hân nói thẳng, không né tránh. "Nhưng luật lao động Việt Nam có một nguyên tắc quan trọng: không NDA nào có thể ngăn cản người lao động tố cáo hành vi vi phạm pháp luật lên cơ quan có thẩm quyền, ví dụ Thanh tra Sở Lao động, hoặc tố giác tội phạm nếu có dấu hiệu hình sự. Cái quyền đó không thể bị hợp đồng dân sự tước bỏ."

Tôi ghi chép nhanh, tay run nhẹ vì thông tin quan trọng đang dồn dập.

"Nhưng." Hân giơ một ngón tay, giọng trở nên cẩn trọng hơn. "Ranh giới giữa 'tố cáo vi phạm pháp luật' và 'tiết lộ bí mật kinh doanh' không phải lúc nào cũng rõ ràng. Nếu công ty muốn gây khó dễ, họ vẫn có thể kéo mày vào một vụ kiện dân sự kéo dài, tốn thời gian, tốn tiền luật sư, dù cuối cùng mày có thể thắng. Công lý, nếu có, sẽ không tới ngay lập tức, và không hề sạch sẽ."

Tôi im lặng, để câu nói đó thấm vào, cảm nhận rõ sức nặng của nó hơn bất kỳ điều luật nào tôi từng tự tra một mình.

"Còn nếu em chọn không nói gì, chỉ âm thầm rời đi?" Tôi hỏi tiếp.

"Đó là quyền của mày, hoàn toàn hợp pháp, đặc biệt trong thời gian thử việc." Hân nói. "Điều 27 cho phép mày chấm dứt hợp đồng bất cứ lúc nào, không cần lý do. Không ai bắt mày phải là người hùng."

Câu nói đó khiến tôi nhớ lại lời Bách từng nói trên sân thượng: "anh không phải người hùng, anh chỉ giỏi sống sót thôi." Có lẽ đó không phải một câu bào chữa yếu đuối như tôi từng nghĩ, mà là một lựa chọn hợp pháp, chính đáng, không kém phần can đảm so với việc lên tiếng.

Hân gấp tập tài liệu lại, nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc nhất từ đầu buổi gặp. "Trâm, tao không thể quyết định thay mày. Nhưng tao hỏi thật, mày muốn gì, thật sự, cuối cùng?"

Tôi mở miệng, định trả lời ngay, nhưng câu chữ không thành hình được. Tôi nhận ra, lần đầu tiên trong suốt bảy mươi ngày qua, tôi chưa từng thật sự tự hỏi mình câu đó, chỉ mải miết đi tìm sự thật mà chưa từng dừng lại để hỏi khi tìm được rồi, mình sẽ làm gì với nó.

"Em... em chưa biết." Tôi nói thật, giọng nhỏ hẳn đi, cảm thấy xấu hổ vì sau tất cả những gì đã làm, câu trả lời của mình lại đơn giản và mơ hồ tới vậy.

Hân không cười, không tỏ ra thất vọng, chỉ gật đầu, như thể đó chính xác là câu trả lời cô mong đợi nghe được. "Vậy thì đừng vội quyết định. Mày còn thời gian, dùng nó cho đàng hoàng."

Tôi rời văn phòng luật lúc trời đã ngả chiều, đi bộ một đoạn ra bến xe buýt thay vì gọi xe công nghệ ngay, muốn có thêm chút thời gian một mình giữa phố xá đông đúc trước khi quay lại với công việc và những cái ghế đang chờ mình phía trước.

Ngày thứ bảy mươi trong chín mươi ngày của tôi, tôi không có thêm một mảnh bằng chứng nào mới, nhưng tôi có một câu hỏi mới, quan trọng hơn bất kỳ câu hỏi nào tôi từng tự đặt ra cho mình trước đó, và tôi biết mình sẽ còn phải mang nó theo suốt những ngày còn lại.

Hết Chương 43

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 44
← TrướcTiếp →