Sáng ngày bảy mươi, tôi tới một văn phòng luật nhỏ trên một con đường yên tĩnh ở Quận 1, tầng hai của một căn nhà phố cũ được cải tạo lại, biển hiệu khiêm tốn chỉ ghi vài chữ nhỏ cạnh cửa ra vào.
Huỳnh Gia Hân, bạn học cùng lớp Quản trị Nguồn nhân lực ở UEH, giờ là luật sư tập sự chuyên mảng lao động, ra đón tôi ở cầu thang, ôm chầm lấy tôi như những người bạn lâu ngày mới gặp lại, dù thật ra hai đứa vẫn thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm nhau qua mạng xã hội.
"Trâm ơi, lâu quá không gặp." Hân kéo tôi vào phòng làm việc nhỏ của cô, đầy ắp sách luật xếp ngay ngắn trên giá, một chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ. "Mày nhắn tin nghe có vẻ nghiêm trọng lắm, kể tao nghe coi."
Qua cửa sổ văn phòng, tiếng xe cộ Quận 1 vọng lên nhè nhẹ, khác hẳn sự náo nhiệt của khu trung tâm chỉ cách đó vài con phố. Hân rót cho tôi một ly trà atiso, đặt trước mặt, rồi ngồi xuống ghế đối diện, tay cầm sẵn cây bút.
Tôi ngồi xuống, hít một hơi dài, rồi bắt đầu kể lại từ đầu, từ con số chín mươi ngày sai luật, tới folder khoá, tới những cái ghế, tới Đinh Quốc Bảo, tới cuộc gặp thất bại ở Thủ Đức chiều hôm qua. Tôi cố kể mạch lạc, đúng thứ tự, dù bản thân câu chuyện nghe kỳ lạ tới mức tôi sợ Hân sẽ nghĩ mình đang tưởng tượng ra mọi thứ.
Hân nghe, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng ghi chú vào một cuốn sổ riêng, gương mặt càng lúc càng nghiêm túc hơn khi tôi kể tới phần Hưng bị gắn nhãn rủi ro cao.
"Vậy là công ty này đang vi phạm ít nhất ba, bốn điều khoản luật lao động mày vừa kể, chưa tính tới mấy chuyện kỳ lạ về folder với hệ thống gì đó tao chưa hiểu hết." Hân nói, giọng chuyên nghiệp hẳn lên, khác hẳn giọng bạn bè thân thiết lúc nãy. "Nhưng mày cần hiểu rõ, phần luật thì tao giúp được, phần còn lại, tao không dám chắc."
"Em cần biết rõ giới hạn pháp lý của cái NDA em sẽ phải ký nếu qua thử việc." Tôi nói. "Và cả những gì em có thể làm nếu quyết định lên tiếng."
Hân gật đầu, lật giở một tập tài liệu mẫu NDA cô có sẵn trong hồ sơ tham khảo, so sánh với những gì tôi mô tả về điều khoản công ty từng nhắc qua trong buổi giới thiệu chung. "Để tao xem lại kỹ, chiều nay rảnh không, tao phân tích chi tiết cho mày nghe, không vội được đâu, chuyện này phải cẩn thận từng chữ."
Tôi gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn khi cuối cùng cũng có một người hiểu luật đứng về phía mình, không phải chỉ dựa vào những gì tôi tự tra cứu một mình suốt bảy mươi ngày qua. Cảm giác đó, tôi nhận ra, giống hệt cảm giác lúc Bách đồng ý giúp mình lập bản đồ năm ghế, một cảm giác không còn đơn độc giữa một câu chuyện quá lớn so với sức của một người.
"Cảm ơn mày, Hân." Tôi nói, giọng chân thành.
"Đừng cảm ơn vội, tao chưa giúp được gì nhiều đâu." Hân cười, nhưng ánh mắt vẫn còn nặng trĩu suy nghĩ. "Mày biết không, hồi học chung, tao nhớ mày là đứa duy nhất trong lớp thuộc lòng hết mấy điều luật lao động, cứ tưởng học để đi làm nhân sự cho vui, ai ngờ giờ dùng nó để tự cứu mình."
Tôi cười gượng, không biết nên vui hay buồn trước nhận xét đó, chỉ biết rằng con đường từ một sinh viên học giỏi luật lao động tới một nhân viên đang tự điều tra chính công ty mình làm việc, ngắn hơn tôi từng tưởng tượng rất nhiều.
Hân lật giở tiếp một tài liệu khác, dừng lại ở một điều khoản, nhíu mày đọc kỹ. "Trâm này, cái NDA của tụi em soạn... hơi lạ. Để chiều tao giải thích kỹ cho mày, giờ tao phải chạy qua một cuộc hẹn khác đã."
Tôi đứng dậy, ôm tạm biệt Hân, hẹn quay lại đúng ba giờ chiều. Trên đường xuống cầu thang, tôi lấy sổ tay ra, ghi vội một dòng: "Ngày thứ 70/90. Có Hân. Chiều nay quay lại, phân tích NDA." Tôi gạch dưới hai chữ "Có Hân", một cách đánh dấu nhỏ cho chính mình rằng danh sách những người đứng cùng phía với mình đang dài thêm một chút, dù chặng đường phía trước vẫn còn rất xa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →