Chiều ngày sáu mươi tám, tôi và Bách đứng trước một căn phòng trọ nhỏ trong con hẻm sâu ở Thủ Đức, địa chỉ tìm được sau ba ngày dò hỏi qua một người quen cũ của anh Huy, người từng làm chung phòng kỹ thuật với Đinh Quốc Bảo trước khi anh nghỉ.
Con hẻm hẹp, hai bên là những căn nhà cấp bốn cũ, dây điện chằng chịt trên đầu, một tấm biển nhỏ viết tay treo cạnh cửa: "Nhận dạy lập trình cơ bản, liên hệ trong giờ hành chính." Nét chữ ngay ngắn, không có gì khoa trương.
Bách đứng lùi lại một bước, để tôi là người gõ cửa trước, một sự nhường nhịn ngầm cả hai đã thống nhất trên đường tới đây: một gương mặt mới, không đeo thẻ nhân viên Renlyn lộ liễu, có lẽ sẽ ít gây cảnh giác hơn.
Tôi gõ cửa, tim đập nhanh hơn bất kỳ lần gõ cửa nào trước đây trong suốt sáu mươi tám ngày qua.
Một người đàn ông ngoài hai mươi tám tuổi mở cửa, gầy hơn tôi tưởng tượng qua tấm ảnh cũ trong hồ sơ nhân sự, tóc để dài hơn, mặc áo thun đơn giản, mắt nhìn chúng tôi với vẻ cảnh giác ngay từ giây đầu tiên.
"Anh là Bảo, đúng không ạ?" Tôi hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
Anh không trả lời ngay, chỉ nhìn tôi rồi nhìn Bách, ánh mắt dừng lại lâu hơn ở tấm thẻ nhân viên Renlyn treo lủng lẳng trong túi áo Bách chưa kịp tháo ra sau giờ làm.
"Em từ Renlyn tới." Anh nói, không phải câu hỏi, mà một khẳng định lạnh lùng.
"Dạ, em là Trâm, làm bên Vận hành Nhân sự. Đây là anh Bách, kỹ sư dữ liệu. Bọn em..."
"Anh không có gì để nói với người của Renlyn cả." Anh ngắt lời, giọng không lớn nhưng dứt khoát, không giận dữ, chỉ mệt mỏi, kiểu mệt mỏi của một người đã quá quen với việc phải từ chối.
"Em không tới để hại anh, hay để moi thông tin cho công ty." Tôi nói nhanh, sợ cánh cửa đóng lại trước khi kịp giải thích. "Em đang cố hiểu một chuyện, liên quan tới ghế em đang ngồi, và tới cả những người khác đang gặp rắc rối giống anh từng gặp."
Anh nhìn tôi một lúc lâu, gương mặt không đổi biểu cảm, rồi lắc đầu. "Anh xin lỗi. Anh không muốn dính vào chuyện đó nữa. Anh đã có cuộc sống mới, ổn định, và anh không muốn đánh đổi nó."
"Em hiểu." Tôi nói, dù trong lòng thất vọng tràn trề. "Nếu sau này anh đổi ý, đây là số của em."
Tôi đưa một mẩu giấy nhỏ ghi số điện thoại, giống hệt cách tôi từng đưa cho Hưng. Anh cầm lấy, không nói gì, chỉ nhìn nó một giây rồi bước lùi vào trong, đóng cửa lại, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, tiếng chốt cửa khớp vào ổ vang lên rõ trong con hẻm yên tĩnh.
Tôi và Bách đứng lặng ngoài hẻm một lúc, không ai nói gì, cả hai đều hiểu đây không phải một thất bại bất ngờ, chỉ là điều cả hai đã lường trước nhưng vẫn hy vọng sẽ không xảy ra.
Qua khe cửa gỗ mỏng, tôi nghe thấy tiếng anh Bảo nói một mình, rất khẽ, một câu tôi không nghe rõ trọn vẹn, chỉ bắt được vài từ rời rạc, đủ để nhận ra đó không phải một câu nói bình thường, mà giống một câu anh đã tự nhủ với chính mình không biết bao nhiêu lần trong suốt ba năm qua.
"Có khi mình tới không đúng cách." Bách nói, phá vỡ sự im lặng khi cả hai đã đi được một đoạn. "Anh ấy vừa nhìn thấy thẻ nhân viên của anh là đã đủ để đóng cửa rồi, chưa cần nghe hết câu."
"Vậy lần sau mình nên tới thế nào?" Tôi hỏi, cố không để giọng mình run vì thất vọng.
"Anh không biết." Bách lắc đầu. "Nhưng chắc chắn không phải bằng cách nói ngay từ Renlyn tới."
Một chị hàng xóm bước ra khỏi nhà kế bên, tay bưng rổ rau, nhìn hai người lạ đứng trước cửa nhà anh Bảo một cách tò mò rồi thôi, không hỏi gì, tiếp tục công việc của mình như mọi buổi chiều khác trong con hẻm này.
Tôi và Bách rời khỏi con hẻm, đi bộ ra tới đường lớn tìm xe về, không ai nói gì suốt quãng đường, cả hai đều hiểu rằng cánh cửa vừa đóng lại này sẽ cần nhiều hơn một lần gõ mới có thể mở ra, nếu nó còn có thể mở ra được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →