🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng thứ Bảy, ngày sáu mươi tư, tôi ở nhà một mình, My đã đi làm ca sáng ở NowMart từ sớm, căn phòng trọ hiếm hoi vắng lặng theo đúng nghĩa của một buổi cuối tuần không vội vã.

Tôi pha một ấm trà, mở cửa sổ cho gió lùa vào thay cho điều hoà, thứ xa xỉ hiếm hoi tôi chỉ dám cho phép mình vào những ngày không phải đi làm. Tiếng xe cộ ngoài đường Nơ Trang Long thưa hơn hẳn ngày thường, một buổi sáng cuối tuần chậm rãi hiếm có giữa nhịp sống hối hả suốt sáu mươi tư ngày qua.

Tôi trải toàn bộ giấy tờ mình đã thu thập được suốt hơn hai tháng qua ra khắp mặt bàn học, kín cả một góc giường: sổ tay bìa đen đã dùng gần hết, những tờ giấy in bị mờ, ảnh chụp hồ sơ từ kho lưu trữ, mẩu giấy ghi mật khẩu đã xé, tin nhắn chụp màn hình lưu trong một thư mục riêng.

Tôi đọc lại từ đầu, từ ngày thứ nhất, ngày tôi ký hợp đồng và lướt qua con số chín mươi ngày mà không mảy may nghi ngờ, cho tới hôm nay, ngày sáu mươi tư, khi trước mặt tôi là bốn mảnh của một câu chuyện lớn hơn bất kỳ điều gì tôi từng tưởng tượng lúc bắt đầu.

Tôi lấy một tờ giấy trắng mới, viết lại toàn bộ mốc thời gian theo đúng thứ tự tôi ghép được: công ty thành lập, Đinh Quốc Bảo là nhân sự kỹ thuật đầu tiên. Một vòng gọi vốn sớm, chị Diệu gia nhập không lâu sau đó. Năm 2023, một điều gì đó xảy ra khiến Bảo rời đi trong im lặng. Năm 2024, Series A, tuyển ồ ạt, khiếu nại của chị Lài bị ỉm đi. Năm 2026, tôi vào, và vòng gọi vốn Series B đang tới gần.

Đọc lại toàn bộ hành trình đó cùng lúc, tôi nhận ra một điều mình chưa từng để ý rõ ràng: mỗi mảnh mình tìm được đều đi kèm một cái giá, dù nhỏ hay lớn. Thảo rời đi không lời từ biệt. Chị Lài phải giấu mình khỏi cả ngành công nghệ. Hưng bị gắn nhãn rủi ro cao chỉ vì đã tin tưởng tôi. Tôi tự hỏi, nếu ghép xong toàn bộ bức tranh, cái giá tiếp theo sẽ là của ai, và liệu tôi có đủ can đảm để trả nó hay không.

Tôi gọi điện cho Bách, bật loa ngoài để vừa nói chuyện vừa sắp xếp lại giấy tờ. "Anh nghĩ tối mai mình ngồi ghép hết lại được không? Em cảm giác đủ dữ kiện rồi, chỉ thiếu người sắp xếp đúng thứ tự thôi."

"Được." Giọng anh vang lên qua loa, có phần mệt mỏi nhưng chắc chắn. "Anh cũng nghĩ vậy. Nhưng Trâm này, em có chắc em sẵn sàng biết hết không? Có khi biết hết sẽ khó hơn là chỉ nghi ngờ."

Câu hỏi đó khiến tôi dừng tay, ngồi lặng một lúc trước khi trả lời. "Em không chắc. Nhưng em nghĩ, không biết còn đáng sợ hơn."

Bách im lặng ở đầu dây bên kia, một khoảng lặng dài, rồi chỉ nói "Ừ" trước khi cúp máy, hẹn gặp lại tối mai, Chủ nhật, cũng ở đúng quán cà phê quen thuộc.

Tôi ngồi lại một mình giữa đống giấy tờ, nhìn ra cửa sổ phòng trọ, khung cảnh dãy nhà Bình Thạnh quen thuộc trải dài trước mắt, mái tôn, dây điện chằng chịt, một bà cụ đang phơi đồ trên sân thượng đối diện. Cuộc sống bình thường vẫn tiếp diễn ngoài kia, không hề biết gì về những gì đang chờ được ghép lại trên bàn học của một cô gái hai mươi bốn tuổi.

Bà cụ đối diện thu đồ phơi vào, đóng cửa ban công lại, khung cảnh ngoài cửa sổ trở nên tĩnh lặng hơn. Tôi nhìn đồng hồ, đã gần trưa, bụng réo lên nhắc mình chưa ăn gì từ sáng, nhưng tôi vẫn ngồi yên thêm một lúc, không muốn rời khỏi dòng suy nghĩ đang dang dở.

Tôi cất cây bút xuống, tự hỏi lần nữa câu hỏi mình chưa dám trả lời dứt khoát: liệu mình có thật sự muốn biết câu trả lời cuối cùng hay không, hay chỉ đang chạy theo quán tính của một cuộc điều tra đã đi quá xa để dừng lại giữa chừng. Ngày thứ sáu mươi tư trong chín mươi ngày của tôi, tôi không tìm được câu trả lời cho câu hỏi đó, chỉ biết chắc một điều: dù muốn hay không, tối mai, mọi thứ sẽ được ghép lại thành hình.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →