Tối ngày sáu mươi hai, tôi và Bách quay lại đúng quán cà phê mở suốt đêm nơi hai người từng ngồi ghép sơ đồ năm ghế lần đầu tiên gần một tháng trước, lần này mang theo nhiều hơn hẳn những gì có trong tay lúc đó.
Quán vắng hơn hẳn lần trước, chỉ còn hai nhân viên phục vụ lặng lẽ lau dọn bàn ghế ở góc xa, tiếng nhạc phát ra từ loa nhỏ hơn cả tiếng quạt trần quay đều trên đầu. Chúng tôi chọn đúng bàn cũ, như một thói quen vừa hình thành mà không ai chủ đích tạo ra.
Chúng tôi trải bốn tờ giấy lên bàn: bảng số liệu bốn người từng ngồi ghế của tôi, ghi chú cuộc trò chuyện với chị Lài về khiếu nại khách hàng bị ỉm đi, những đoạn log kỹ thuật Hưng đưa cho tôi, và mẩu ghi chú về cụm từ "Series B" tôi vừa thấy được ở tầng điều hành.
Bách đọc lại từng tờ, đối chiếu qua lại giữa chúng, gương mặt anh càng lúc càng nghiêm trọng.
"Có gì đó chưa khớp." Anh nói, xoay tờ giấy log kỹ thuật một góc khác. "Log này cho thấy có một đợt thu thập dữ liệu hành vi nhân viên diễn ra âm thầm, sớm hơn cả thời điểm Retention Score chính thức ra mắt nội bộ. Nhưng chị Lài thì nói về một khiếu nại khách hàng bị ỉm năm 2024. Hai chuyện này có vẻ không cùng một mốc thời gian."
"Có khi chúng không phải cùng một sự việc." Tôi nói, cố sắp xếp lại các mảnh trong đầu. "Có khi đây là hai lớp khác nhau của cùng một câu chuyện lớn hơn, một lớp về nhân viên, một lớp về khách hàng."
Bách gật đầu chậm, vẽ thêm một đường nối mờ giữa hai tờ giấy trên bàn, để trống, không dám khẳng định chắc chắn. "Bốn mảnh này, ghép lại, cho thấy công ty này có một lịch sử thu thập và có thể là chia sẻ dữ liệu không đúng cách, kéo dài nhiều năm. Nhưng mình vẫn thiếu một cái gì đó nối tất cả lại với nhau, một lý do, một người chịu trách nhiệm."
Tôi lấy điện thoại, chụp lại toàn bộ bốn tờ giấy xếp trên bàn thành một bức ảnh duy nhất, không phải để lưu trên máy cá nhân dễ bị mất, mà để có một bản dự phòng gửi vào một hộp thư email tôi mới lập riêng cho việc này, không liên kết với bất kỳ tài khoản nào khác của mình.
Tôi nhìn tờ giấy trống ở giữa bàn, nơi lẽ ra nên có mảnh thứ năm, mảnh liên quan tới Ghế 5, tới Ngân, tới Khang, tới cụm từ "Series B" tôi vừa nghe được sáng nay. Khoảng trống đó, giữa bốn mảnh đã có, trông như một lỗ hổng đang chờ được lấp đầy bởi đúng một mảnh cuối cùng.
"Mình cần một nguồn bên ngoài công ty." Tôi nói, nghĩ tới cái tên vẫn còn nằm im trong đầu tôi từ ngày đầu tiên mở được file mờ đi. "Một người đã rời đi đủ lâu để không còn sợ hãi như những người còn đang làm việc ở đây, nhưng đủ gần thời điểm mọi chuyện bắt đầu để biết rõ ngọn nguồn."
Bách nhìn tôi, hiểu ngay tôi đang nghĩ tới ai. Anh cầm bút, viết lên đầu tờ giấy trống một cái tên, khoanh tròn nó lại cẩn thận: Đinh Quốc Bảo.
"Anh nghĩ mình phải gặp người này." Anh nói, giọng chắc chắn, không chút do dự nào như những lần trước.
Tôi nhìn anh, nhận ra ngay điều vừa xảy ra: đây là lần đầu tiên trong suốt sáu mươi hai ngày qua, Bách dùng đúng cụm từ "anh nghĩ" khi nói về một việc liên quan tới Renlyn, thay vì luôn nói về "hệ thống nó" như một hiện tượng tách rời khỏi con người, cách anh vẫn giữ khoảng cách an toàn suốt ba năm nay.
"Anh vừa nói 'anh nghĩ'." Tôi nói khẽ, không giấu được sự ngạc nhiên.
Bách khựng lại, nhìn xuống tờ giấy, có vẻ như chính anh cũng chưa nhận ra sự thay đổi nhỏ đó trong lời nói của mình. Anh cười, một nụ cười ngắn, nửa ngại ngùng nửa như đang tự trêu chính mình. "Ừ nhỉ. Ba năm rồi anh mới nói vậy lần đầu." Anh không nói gì thêm, chỉ gấp tờ giấy lại, cất vào cặp, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính quán cà phê đã gần vắng khách lúc khuya, nơi ánh đèn đường vàng hắt lên mặt đường vắng lặng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →