🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng ngày sáu mươi mốt, tôi lên tầng điều hành lần đầu tiên kể từ ngày vào công ty, viện cớ mang một tập tài liệu bảo hiểm cần chữ ký xác nhận của trợ lý điều hành CEO, một lý do hợp lý đủ để tôi có mặt ở đó mà không gây nghi ngờ.

Tầng điều hành khác hẳn các tầng làm việc khác, nội thất sang trọng hơn, sàn gỗ thay vì gạch men, ánh sáng dịu hơn nhờ rèm cửa dày, không gian yên tĩnh tới mức tiếng bước chân của tôi nghe rõ mồn một trên hành lang. Vài bức tranh trừu tượng treo dọc lối đi, khác hẳn những tấm poster động lực dán ở các tầng làm việc bên dưới, và mùi cà phê ở đây thơm hơn hẳn loại cà phê máy tự động ở pantry tầng 6.

Người giữ vị trí trợ lý điều hành CEO tên Ngân, khoảng ba mươi tuổi, ăn mặc chỉn chu, ngồi sau một bàn làm việc gọn gàng, không một tờ giấy thừa nào nằm ngoài vị trí quy định.

"Chị Ngân ơi, em có tập hồ sơ bảo hiểm cần chị ký giúp." Tôi nói, đưa tập tài liệu qua.

Chị nhận lấy, xem lướt qua, ký nhanh gọn, đưa lại cho tôi, giọng lịch sự nhưng không mở lời trò chuyện thêm. "Còn gì nữa không em?"

Tôi đứng lại thêm vài giây, cố tìm cách gợi mở câu chuyện tự nhiên. "Dạ, chị làm ở tầng này chắc bận lắm hen, ít khi thấy chị xuống dưới."

"Ừ, công việc anh Khang với chị CEO nhiều lắm, chị ít có thời gian." Chị Ngân đáp, giọng vẫn giữ khoảng cách lịch sự nhưng rõ ràng.

"Chị làm ở đây lâu chưa ạ? Em nghe nói vị trí này..."

Chị Ngân ngắt lời tôi, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, ánh mắt không còn vẻ thân thiện như lúc đầu. "Em à, chị nghĩ tụi mình nên tập trung đúng việc của mình thôi. Sắp tới vòng gọi vốn quan trọng, ai cũng nên lo phần việc của mình cho tốt, đừng để tâm trí phân tán vào những chuyện không cần thiết."

Chị Ngân quay lại với màn hình máy tính của mình, gõ phím nhanh nhẹn, ánh mắt không rời khỏi công việc, ra hiệu rõ ràng rằng cuộc trò chuyện tới đây là đủ. Một chiếc điện thoại bàn trên góc bàn chị đổ chuông, chị nhấc máy, trả lời bằng giọng chuyên nghiệp tuyệt đối, dường như đã quên hẳn sự hiện diện của tôi.

Câu nói đó khiến tôi khựng lại. Không phải một lời từ chối thông thường, mà là một lời cảnh báo được gói trong vỏ bọc lời khuyên công việc, và cụm từ "vòng gọi vốn" khiến tôi chú ý ngay lập tức, một mảnh ghép mới tôi chưa từng nghĩ tới trước đây.

"Dạ, em hiểu rồi chị. Cảm ơn chị đã ký giúp." Tôi nói, cúi chào rồi rời đi, không muốn kéo dài cuộc trò chuyện thêm khi đã rõ ràng chị không có ý định mở lòng.

Trên đường ra thang máy, tôi đi ngang một phòng họp kính lớn, nhìn vào bên trong thấy một tấm bảng trắng dán đầy giấy note nhiều màu, ghi các mốc thời gian và những con số phần trăm, đứng đầu là dòng chữ lớn "KPI Series B, hạn chót Quý 4/2026". Không ai trong phòng để ý có người đang nhìn vào từ hành lang, cửa kính trong suốt không được che lại dù đây rõ ràng là thông tin nội bộ nhạy cảm.

Tôi đứng nhìn qua lớp kính một lúc, cố ghi nhớ càng nhiều chi tiết càng tốt trước khi có ai bước ra bắt gặp mình đang đứng nhìn quá lâu. Series B, tôi nhẩm lại trong đầu, một cụm từ tôi từng nghe thoáng qua đâu đó trong các buổi họp toàn công ty nhưng chưa từng để tâm nhiều.

Tôi rút điện thoại ra, gõ nhanh vào ghi chú ba chữ "Series B, Q4" trước khi kịp quên bất kỳ chi tiết nào, tay vẫn còn hơi run vì vừa đứng nhìn qua một cánh cửa kính không nên nhìn vào lâu tới vậy.

Thang máy mở ra, tôi bước vào, cửa đóng lại, mang theo một cụm từ mới cần tìm hiểu thêm, một mảnh ghép có vẻ liên quan tới lý do đứng sau toàn bộ câu chuyện mà tôi vẫn chưa hiểu hết. Ngày thứ sáu mươi mốt trong chín mươi ngày của tôi, tôi xác nhận được Ghế 5 là bức tường khó lay chuyển nhất, nhưng lần đầu tiên, tôi cũng thấy được một sợi dây có thể dẫn tới động cơ thật sự đứng sau tất cả những gì đang xảy ra.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →