🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng ngày năm mươi bốn, tôi đi ngang một phòng họp nhỏ trên đường tới bàn làm việc, tình cờ thấy qua lớp cửa kính trong suốt cảnh Trịnh Vũ Khang đang ngồi nói chuyện riêng với một nhân viên tôi không quen mặt, có lẽ thuộc một phòng ban khác.

Tôi chậm bước lại, giả vờ tìm gì đó trong túi xách để có cớ đứng nán lại gần đó thêm vài giây, đủ để nghe được một phần cuộc trò chuyện qua khe hở nhỏ của cánh cửa không đóng khít. Hành lang lúc này còn khá vắng, phần lớn nhân viên chưa tới đủ, chỉ có tiếng bước chân của một hai người đi ngang xa xa, đủ để tôi đứng đó mà không quá lộ liễu.

Khang ngồi nghiêng người về phía trước, hai tay mở rộng trên bàn, giọng điệu đều đặn, mượt mà, đúng kiểu tôi từng nghe anh nói trong buổi sinh nhật công ty. "Anh hiểu cảm giác của em lúc này, thật sự anh hiểu. Nhưng em nghĩ thử xem, một công ty minh bạch thật sự là công ty không giấu nhân viên mới điều gì, ngay cả những điều khó nghe nhất. Đó không phải gánh nặng, em à, đó là niềm tin bọn anh đặt vào em."

Người nhân viên kia gật đầu, gương mặt căng thẳng dần dịu lại, có vẻ như đang được thuyết phục bởi chính giọng điệu ấm áp và chắc chắn của Khang, dù tôi không nghe rõ được phần đầu câu chuyện để biết chính xác họ đang bàn về điều gì.

Tôi đứng đó, cảm nhận một điều lạnh sống lưng: đây không phải lần đầu Khang nói câu này. Tôi đã nghe đúng câu đó, gần như nguyên văn, ở buổi giới thiệu văn hoá công ty ngày tôi mới vào làm. Một câu nói được luyện tập kỹ tới mức nó không còn nghe như một cảm xúc thật, mà như một công cụ, được lấy ra dùng đúng lúc, đúng chỗ, với đúng ngữ điệu cần thiết để khiến người nghe cảm thấy được tin tưởng thay vì bị lợi dụng.

Khang bắt gặp ánh mắt tôi qua lớp kính, chỉ mỉm cười gật đầu nhẹ, một cử chỉ chào hỏi bình thường, rồi quay lại cuộc trò chuyện của mình, không có vẻ gì ngượng ngùng hay lo lắng vì bị nhìn thấy.

Tôi bước tiếp, tim đập nhanh hơn bình thường, cố giữ vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra. Về tới bàn, tôi lấy sổ tay ra, ghi lại nguyên văn câu nói vừa nghe được, đánh dấu đây là lần thứ hai tôi nghe Khang dùng đúng câu này, lần đầu là dành cho toàn thể nhân viên mới trong một buổi giới thiệu chung, lần này là dành riêng cho một cá nhân trong một cuộc trò chuyện kín.

Tôi tự hỏi câu nói đó còn được dùng bao nhiêu lần nữa, cho bao nhiêu người khác, mỗi lần mang một sắc thái khác nhau tuỳ vào việc người nghe cần được trấn an về điều gì. Tôi nghĩ tới cách Khang từng nói câu đó trước cả trăm nhân viên trong buổi giới thiệu chung, ai cũng vỗ tay, ai cũng gật đầu đồng tình, không một ai đặt câu hỏi ngược lại về ý nghĩa thật sự đằng sau nó.

Bách đi ngang qua bàn tôi lúc tôi đang ghi chép, dừng lại một chút, thấy vẻ mặt tôi thì hỏi khẽ có chuyện gì. Tôi kể sơ những gì vừa thấy, anh nghe xong, gương mặt trầm xuống.

Bách kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn tôi, hạ giọng dù xung quanh không có ai để ý. "Anh nghe câu đó không dưới năm lần rồi." Anh nói, giọng nhỏ. "Mỗi lần nghe, anh lại thấy nó càng nghe hợp lý hơn, dù anh biết rõ nó không hợp lý chút nào. Đó mới là chỗ đáng sợ nhất."

"Anh từng nghĩ nếu có ngày phải đối đầu trực tiếp với ông ấy, mình sẽ giữ được lý trí, không bị cuốn theo giọng nói đó." Bách nói thêm, mắt liếc về phía dãy bàn làm việc đông người phía ngoài. "Giờ nghe lại câu đó lần nữa qua lời em kể, anh không dám chắc nữa."

Tôi gật đầu, cất sổ tay lại vào ngăn kéo, cảm thấy càng lúc càng rõ hơn rằng người tôi đang đối mặt trong toàn bộ câu chuyện này không phải một kẻ hô hào cái ác, mà là một người tin thật lòng vào chính những gì mình đang làm, và điều đó khiến ông trở nên khó lay chuyển hơn bất kỳ ai tôi từng gặp.

Ngày thứ năm mươi bốn trong chín mươi ngày của tôi, tôi ghi vào sổ một dòng cuối trước khi đóng lại: "Câu cửa miệng của anh Khang, lần 2. Người nghe: chưa rõ tên. Cần theo dõi xem còn dùng lại bao nhiêu lần nữa, và dùng cho ai."

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →