Chiều ngày năm mươi sáu, tôi đang lấy đồ ở khu vực tủ đồ dùng chung của nhân viên thì thấy Hưng đứng gần đó, có vẻ như đang chờ tôi, tay cầm một chiếc USB nhỏ, ngón tay bấu chặt vào nó.
"Chị Trâm." Anh gọi khẽ, giọng có phần run.
Tôi quay lại, cố giữ vẻ mặt bình thường dù tim đập nhanh vì bất ngờ. "Em tìm chị có chuyện gì?"
Khu vực tủ đồ nằm khuất sau một góc tường, ánh đèn huỳnh quang ở đây yếu hơn phần còn lại văn phòng vì bóng đèn cũ chưa được thay, tạo thành một góc khuất ít người qua lại giữa giờ làm việc, đúng nơi những cuộc trò chuyện không nên bị nghe thấy vẫn thường diễn ra.
"Em suy nghĩ mấy hôm nay." Hưng nhìn quanh, thấy khu vực tủ đồ vắng người mới nói tiếp, giọng nhỏ hơn nữa. "Em có thấy một số log bất thường, từ hồi mới vào làm kiểm thử. Em không hiểu hết, nhưng em nghĩ nó liên quan tới việc chị hỏi hôm trước."
Anh mở ngăn tủ của mình lấy thêm vài thứ, và trong lúc đó, tôi tình cờ nhìn thấy một chồng cốc giấy dùng một lần còn nguyên bao ni lông, xếp gọn gàng ở góc tủ, đủ dùng cho ít nhất vài tháng tới.
"Em mua sẵn cốc dùng cho cả kỳ thử việc luôn hả?" Tôi hỏi, cố giữ giọng nhẹ nhàng, dù trong đầu một ý nghĩ nặng nề vừa thoáng qua.
Hưng nhìn theo ánh mắt tôi, cười gượng. "Dạ, em tính ở lâu dài, mua sẵn cho đỡ phải đi mua lắt nhắt." Anh nói, rồi khựng lại, có lẽ tự nhận ra sự trớ trêu trong câu nói của chính mình, khi đang đứng đây với một chiếc USB chứa dữ liệu có thể khiến kế hoạch "ở lâu dài" đó gặp rủi ro.
Tôi im lặng một lúc, không muốn làm anh thêm căng thẳng, chỉ nhìn chồng cốc giấy đó một lần nữa, ghi nhớ hình ảnh này như một chi tiết tôi sẽ không bao giờ quên được, dù sau này mọi chuyện có đi tới đâu. Tôi nhẩm tính, một chồng cốc như vậy đủ dùng cho ít nhất ba tháng nếu mỗi ngày chỉ dùng một hai cái, một khoảng thời gian dài hơn hẳn số ngày còn lại trong kỳ thử việc của chính anh.
"Đây." Hưng đưa chiếc USB cho tôi, tay vẫn còn run. "Em copy lại vài đoạn log em thấy lạ, không dám chắc nó có ý nghĩa gì, nhưng em nghĩ chị nên có nó."
"Cảm ơn em." Tôi cầm lấy, nắm chặt trong tay như sợ làm rơi mất. "Em có chắc là muốn làm chuyện này không? Em không phải làm nếu em thấy quá rủi ro."
"Em không chắc." Hưng nói thật, giọng run rõ hơn. "Nhưng em nghĩ, nếu em không làm gì cả, biết đâu tới lượt em cũng giống mấy người trước, mà em còn chẳng hiểu vì sao. Ít nhất giờ em biết mình đang chọn cái gì."
Tôi nhìn anh, cảm thấy vừa cảm động vừa lo lắng, vì tôi hiểu rõ hơn ai hết cái giá của việc bước qua ranh giới này, một cái giá tôi vẫn chưa biết chính xác sẽ là bao nhiêu cho tới khi nó thật sự xảy ra.
Tôi hỏi thêm Hưng vài câu về nội dung log anh vừa đưa, cố hiểu sơ qua trước khi có thể nhờ Bách xem kỹ hơn. Anh giải thích ngắn gọn bằng những thuật ngữ kỹ thuật tôi không hiểu hết, chỉ nắm được đại ý rằng có những đợt thu thập dữ liệu hành vi nhân viên chạy ngầm, không nằm trong tài liệu mô tả tính năng chính thức anh từng được huấn luyện.
Chúng tôi chia tay nhanh, mỗi người về hướng khác, không muốn bị nhìn thấy đứng nói chuyện quá lâu ở một nơi vốn không ai để ý tới. Tôi cất chiếc USB vào túi trong cùng của ví, chỗ an toàn nhất tôi có thể nghĩ ra, tay vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ tay Hưng truyền sang qua vật nhỏ bé đó.
Tôi nhắn tin cho Bách ngay khi vừa ngồi xuống bàn làm việc, hẹn gặp tối nay để cùng xem kỹ nội dung trong USB, không muốn giữ một mình thứ vừa nhận được lâu hơn mức cần thiết. Anh trả lời gần như ngay lập tức, đồng ý, kèm một câu dặn dò cẩn thận sao lưu ra một nơi an toàn trước khi mở thử trên bất kỳ máy nào của công ty.
Ngày thứ năm mươi sáu trong chín mươi ngày của tôi, tôi có được mảnh thứ tư, nhưng hình ảnh chồng cốc giấy chưa bóc trong tủ đồ của Hưng cứ ám ảnh tôi suốt quãng đường về nhà, một lời nhắc rằng có người từng lên kế hoạch ở lại lâu hơn nhiều so với những gì thực tế cho phép họ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 35 →