Chiều ngày năm mươi hai, tôi cùng Bách tới khu vực làm việc của bộ phận Kiểm thử, nằm ở góc xa nhất tầng 6, nơi tôi hiếm khi có việc phải ghé qua trong công việc thường ngày.
Bách đã dò ra được tên người hiện đang giữ Ghế 4: một anh tên Hưng, khoảng hai mươi bảy tuổi, mới vào công ty được bảy mươi lăm ngày, đang gần chạm mốc chín mươi ngày thử việc của chính mình, đúng như dự đoán ban đầu của chúng tôi.
Khu vực Kiểm thử yên tĩnh hơn hẳn phần còn lại của văn phòng, chỉ có tiếng quạt tản nhiệt máy tính chạy đều và tiếng gõ phím lách cách của vài kỹ sư đang tập trung làm việc, không ai để ý tới người lạ bước qua.
Hưng ngồi trước ba màn hình xếp thành hình cánh cung, đang chạy các đoạn kiểm thử tự động cho một tính năng mới của Renlyn OS, gõ phím nhanh và dứt khoát, không để ý người bước tới gần cho tới khi Bách lên tiếng chào.
"Hưng, rảnh chút không, có chuyện muốn nói." Bách nói, giọng thân thiện như đang trò chuyện công việc thường ngày.
Hưng ngẩng lên, nhìn Bách rồi nhìn tôi, ánh mắt hơi cảnh giác dù cố giữ vẻ mặt bình thường. "Dạ anh, có chuyện gì ạ?"
Bách kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, hạ giọng. "Bọn anh muốn hỏi về mấy chuyện liên quan tới ghế em đang ngồi, về những gì em có thể đã để ý được trong quá trình làm kiểm thử."
Hưng khựng lại, tay rời khỏi bàn phím, nhìn quanh xem có ai để ý không. "Em không hiểu anh chị đang nói gì."
"Em hiểu mà." Tôi nói nhẹ nhàng, cố không tạo áp lực. "Bọn chị chỉ muốn hỏi, em có từng thấy gì bất thường trong log hệ thống không, những đoạn dữ liệu không nên tồn tại, hoặc quyền truy cập lạ nào đó?"
Hưng im lặng một lúc dài, mắt nhìn xuống bàn phím, ngón tay gõ nhẹ không thành nhịp lên mặt bàn. "Em mới vào bảy mươi lăm ngày, em không muốn dính vào chuyện gì rắc rối lúc này." Anh nói, giọng nhỏ dần. "Em xin lỗi, em không giúp được."
"Bọn chị không ép em phải trả lời ngay bây giờ." Tôi nói thêm, đưa cho Hưng một mẩu giấy nhỏ ghi số điện thoại của mình, không phải số nội bộ công ty. "Nếu sau này em đổi ý, hoặc chỉ cần muốn nói chuyện, em cứ nhắn chị bất cứ lúc nào."
Hưng cầm mẩu giấy, nhìn nó một lúc rồi nhét vào túi áo, không nói gì thêm, chỉ gật đầu nhẹ.
"Bọn chị hiểu." Bách nói, đứng dậy trước, ra hiệu cho tôi cùng rời đi, không muốn gây thêm áp lực khiến Hưng cảnh giác hơn.
Chúng tôi rời khỏi khu vực Kiểm thử, đi ngang qua dãy bàn trống của những nhóm đã về sớm. Bách nhìn tôi, thở dài nhẹ. "Đừng nản, lần đầu ai cũng vậy. Em nhớ anh cũng mất cả tuần mới dám nói thật với em."
Chúng tôi dừng lại ở khu pantry lấy nước trước khi mỗi người quay về bàn riêng. Bách rót cho tôi một ly nước lọc, đưa qua, không nói gì thêm về Hưng, chỉ hỏi tôi có ổn không sau cuộc gặp không như mong đợi.
"Ổn ạ." Tôi đáp, dù trong lòng vẫn thấy nặng nề vì thời gian không còn nhiều, mỗi ngày trôi qua là một ngày gần hơn tới mốc chín mươi của cả tôi lẫn Hưng, và tôi không biết liệu mình có đủ thời gian để thuyết phục anh trước khi mọi thứ diễn ra theo đúng khuôn mẫu đã lặp lại quá nhiều lần.
Tôi mở sổ tay, ghi lại buổi gặp vừa rồi, không phải để trách bản thân vì chưa thuyết phục được Hưng, mà để nhớ chính xác những gì đã nói, phòng khi anh thật sự nhắn tin lại và tôi cần nối tiếp đúng mạch câu chuyện đã bắt đầu hôm nay.
Trên đường về bàn làm việc, tôi ngoái nhìn lại một lần, thấy Hưng vẫn ngồi đó, không quay lại làm việc ngay, chỉ nhìn theo chúng tôi một lúc lâu, ánh mắt phân vân rõ rệt, như đang cân nhắc điều gì đó chưa dám nói ra thành lời. Ngày thứ năm mươi hai trong chín mươi ngày của tôi, tôi học được rằng thuyết phục một người đang sợ hãi không phải chuyện có thể ép nhanh, và đôi khi, điều tốt nhất mình có thể làm là để lại một cánh cửa hé mở, chờ họ tự bước qua khi sẵn sàng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →