🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng thứ Bảy, ngày năm mươi, tôi tới sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút, ngồi ở quán cà phê nhỏ gần một ga metro mới đưa vào hoạt động, chọn bàn quay mặt ra cửa để dễ nhận ra chị Lài khi chị bước vào.

Quán khá vắng vào sáng cuối tuần, chỉ có vài người khách ngồi rải rác, tiếng máy pha cà phê rít lên thỉnh thoảng từ quầy pha chế. Tôi gọi một ly trà, không dám gọi gì nhiều vì bụng đang thắt lại vì hồi hộp.

Ngoài cửa kính, đoàn tàu metro chạy ngang qua mỗi vài phút, tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray vọng vào nghe xa xăm, khác hẳn âm thanh quen thuộc của xe máy và ô tô tôi vẫn nghe mỗi ngày ở khu Bình Thạnh. Tôi ngồi xoay ly trà trong tay, mắt không rời cửa ra vào, sổ tay đã mở sẵn một trang trắng trên bàn.

Đúng giờ hẹn, một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi bước vào, dáng người nhỏ nhắn, mặc áo sơ mi giản dị, không trang điểm cầu kỳ, nhìn quanh quán một lượt rồi đi thẳng về phía bàn tôi, có lẽ nhận ra tôi qua ảnh đại diện tôi từng gửi kèm tin nhắn.

"Em là Trâm?" Chị hỏi, giọng điềm tĩnh, ngồi xuống đối diện.

"Dạ, em cảm ơn chị đã đồng ý gặp em." Tôi nói, cố giữ giọng chân thành nhất có thể.

Chị Lài gọi một ly cà phê sữa, im lặng một lúc trước khi nói tiếp, ánh mắt quan sát tôi kỹ lưỡng như đang cố đánh giá xem tôi có đáng tin hay không. "Chị đọc tin nhắn em gửi mấy lần rồi mới trả lời. Chị không nghĩ sẽ có ngày một người ở Renlyn chủ động tìm chị."

"Em không hoàn toàn là người của Renlyn theo cách chị nghĩ." Tôi nói. "Em đang cố hiểu một điều gì đó, không phải để hại ai, chỉ để hiểu."

Chị nhìn tôi một lúc lâu, rồi gật đầu nhẹ, như quyết định tin tưởng một phần. "Chị từng giữ vị trí Chăm sóc Khách hàng ở đó, hai năm chín tháng. Chị nghỉ trước khi hết thử việc đúng hai ngày."

Tôi khựng lại, không ngờ chị nói thẳng vào vấn đề nhanh như vậy. "Chị nghỉ vì sao ạ?"

"Vì chị học được một điều, sớm hơn phần lớn người khác." Chị cười nhạt, khuấy nhẹ ly cà phê. "Trong thời gian thử việc, người lao động có quyền chấm dứt hợp đồng bất cứ lúc nào mà không cần báo trước, không cần lý do, không phải bồi thường gì cả. Điều 27 Bộ luật Lao động. Chị học được điều đó từ một người bạn làm luật sư, và chị dùng nó ngay khi thấy có điều gì không ổn."

Tôi lấy sổ tay, ghi vội con số điều luật, tay hơi run vì đây là lần đầu tiên tôi nghe ai đó nhắc trực tiếp tới quyền này trong ngữ cảnh liên quan tới Renlyn.

"Chị thấy điều gì không ổn?" Tôi hỏi tiếp.

Chị Lài nhìn ra cửa kính quán, nơi một đoàn tàu metro vừa lướt qua phía xa. "Chị nhận được khiếu nại của một khách hàng lớn, về việc dữ liệu công ty họ bị rò rỉ ra ngoài theo một cách rất lạ. Chị báo cáo lên đúng quy trình, rồi khiếu nại đó biến mất khỏi hệ thống chỉ sau một đêm, như chưa từng tồn tại. Chị hỏi lại, không ai xác nhận biết gì về nó."

"Đó là năm nào ạ?"

"Năm 2024." Chị nói, giọng chắc chắn. "Chị không biết nó liên quan gì tới những chuyện khác đang xảy ra ở đó bây giờ, nhưng chị nhớ rất rõ cảm giác lúc đó, cảm giác một điều gì đó lớn hơn mình đang cố giấu đi một sự thật, và chị không muốn đợi tới khi hiểu hết mọi chuyện mới rời đi. Chị chọn rời đi trước, khi còn kịp."

"Chị có còn giữ gì làm bằng chứng không ạ? Email, tin nhắn, bất cứ thứ gì?" Tôi hỏi, cố không để câu hỏi nghe quá dồn dập.

Chị Lài lắc đầu. "Chị xoá hết trước khi nghỉ, sợ giữ lại rồi rắc rối. Chị chỉ giữ được trí nhớ thôi, và trí nhớ thì không ai công nhận là bằng chứng được. Chị kể cho em nghe, không phải để em dùng làm vũ khí, mà vì chị nghĩ em nên biết trước khi đi tiếp, để tự quyết định phần của mình."

Tôi gật đầu, ghi lại từng chữ chị vừa nói, không chỉ nội dung mà cả cách chị diễn đạt, một thói quen nghề nghiệp tôi không thể bỏ được dù đang ngồi trước một người đã hoàn toàn rời khỏi thế giới công sở.

Tôi ngồi lặng, ghi chép, cảm nhận rõ đây là mảnh đầu tiên trong toàn bộ cuộc điều tra không tới từ một hệ thống bị khoá hay một tờ giấy bị mờ, mà từ chính lời kể trực tiếp của một người từng đứng giữa nó và chọn cách thoát ra kịp lúc.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →