🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối ngày bốn mươi tám, tôi về tới phòng trọ với điện thoại cầm chặt trong tay, kiểm tra màn hình mỗi vài phút dù biết rõ nếu có tin nhắn mới, máy sẽ tự động báo ngay.

My đang xem phim, liếc thấy tôi cứ nhìn điện thoại liên tục, hỏi có chuyện gì mà bồn chồn vậy. Tôi nói dối là đang chờ tin từ một người bạn đại học, một lời nói dối nhỏ khác trong danh sách những lời nói dối tôi đã tích luỹ được kể từ ngày bắt đầu công việc này, mỗi lần đều khiến tôi thấy hơi tệ với chính mình, nhưng chưa đủ tệ để dừng lại.

"Bồ mới quen hả, sao nhìn điện thoại dữ vậy?" My đùa, ném một cái gối nhỏ về phía tôi.

"Đâu có, bạn cũ đại học thôi." Tôi bắt lấy cái gối, cười cho qua chuyện, cố giữ giọng thản nhiên.

Tôi tắm rửa, ăn cơm My để phần, ngồi xuống bàn học, mở sổ tay ra ôn lại toàn bộ những gì đã ghi được về Ghế 3, cố nghĩ ra cách tiếp cận khác nếu chị Lài không bao giờ trả lời. Có lẽ tôi sẽ phải tìm cách khác, một người quen chung nào đó, hoặc kiên nhẫn chờ đợi lâu hơn nữa, dù thời gian không phải thứ tôi có nhiều.

Tiếng rao "bánh giò nóng đây" của một người bán hàng rong vọng qua cửa sổ từ dưới hẻm, xa dần rồi mất hẳn. Tôi gấp sổ tay lại, xoa hai tay vào nhau cho ấm dù trời không lạnh, chỉ là một phản xạ mỗi khi tôi căng thẳng.

Tôi tính lại trong đầu, còn bốn mươi hai ngày nữa là hết chín mươi ngày thử việc. Bốn mươi hai ngày để tìm đủ năm mảnh, ghép lại một câu chuyện đủ hoàn chỉnh để quyết định mình nên làm gì, nghe vừa dài vừa ngắn tuỳ theo cách nhìn, và tối nay, ngồi đây chờ đợi một dòng trả lời có thể không bao giờ tới, nó nghe ngắn hơn hẳn.

Gần mười giờ tối, điện thoại tôi rung lên, một thông báo tin nhắn mới. Tôi mở ra ngay lập tức, tim đập dồn dập.

"Chị là Lài đây. Em là ai, sao biết chị?"

Chỉ một câu ngắn, không có lời chào, không có biểu tượng cảm xúc, nhưng đủ để tôi thở phào nhẹ nhõm, tay run lên vì mừng. Tôi gõ lại câu trả lời thật chậm, cố giữ giọng văn chân thành nhất có thể, giới thiệu tên mình, vị trí đang làm ở Renlyn, và lý do vì sao tôi tìm tới chị, không giấu diếm rằng mình đang cố hiểu một điều gì đó liên quan tới cái ghế chị từng ngồi.

Tôi gửi đi, rồi ngồi chờ, mắt không rời màn hình. Ba chấm hiện lên báo chị đang gõ, biến mất, rồi hiện lại, lặp đi lặp lại vài lần như thể chị đang cân nhắc rất nhiều trước khi trả lời.

Cuối cùng, một dòng tin nhắn khác hiện ra: "Chị không muốn nói chuyện này qua tin nhắn. Nếu em thật sự muốn hỏi, chị có thể gặp em, nhưng chị chọn chỗ, chọn giờ. Em đồng ý không?"

Tôi gõ lại "Dạ em đồng ý" chỉ trong vài giây, không cần suy nghĩ thêm.

Chị Lài hẹn tôi một quán cà phê gần một ga metro, sáng thứ Bảy này, hai ngày nữa, không giải thích gì thêm về lý do chọn địa điểm đó. Tôi đọc lại tin nhắn hẹn gặp thêm vài lần nữa, cố đoán trước những câu hỏi mình nên chuẩn bị, những điều nên tránh nhắc tới ngay từ đầu để không khiến chị Lài cảnh giác rồi rút lui giữa chừng như nhiều người khác đã làm suốt mấy tuần qua.

Tôi lưu lại thông tin, tắt màn hình, ngồi lặng một lúc trong bóng tối căn phòng, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hồi hộp đan xen. Tôi nhắn nhanh cho Bách một dòng báo tin, đúng như đã hứa, và anh trả lời gần như ngay lập tức: "Tốt. Anh đi cùng em được không?" Tôi suy nghĩ một lúc rồi trả lời rằng lần đầu để mình cô đi một mình, sợ hai người xuất hiện cùng lúc sẽ khiến chị Lài e dè hơn.

My đã ngủ từ lúc nào, tiếng thở đều vang lên bên kia giường. Tôi mở lại sổ tay, ghi vào trang mới: "Ngày thứ 48/90. Chị Lài đồng ý gặp. Thứ Bảy này. Mảnh Ghế 3, có cơ hội." Tôi gạch dưới hai chữ "có cơ hội", cảm thấy đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày, một điều gì đó trong cuộc điều tra này chuyển động theo hướng có lợi cho mình, dù chỉ là một khe cửa nhỏ vừa hé mở.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →