🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng ngày bốn mươi sáu, tôi và Bách bắt đầu tập trung tìm hiểu về Ghế 3, vị trí Chăm sóc Khách hàng, ghế mà theo trí nhớ của anh, đã đổi người từ lâu và người giữ hiện đã rời hẳn ngành công nghệ.

Chúng tôi tránh trao đổi qua Slack hay email, học được bài học từ tin nhắn biến mất tuần trước, chuyển sang cách trao đổi cũ hơn, chậm hơn nhưng an toàn hơn: những mẩu giấy nhỏ viết tay, chuyền tay nhau lúc đi ngang bàn, xé bỏ ngay sau khi đọc xong.

Tôi lục lại hồ sơ nhân sự cũ của bộ phận Chăm sóc Khách hàng, tìm được tên người từng giữ vị trí này cách đây hai năm: Nguyễn Thị Lài. Hồ sơ ghi ngày nghỉ việc, lý do ghi vắn tắt "chuyển hướng nghề nghiệp", một câu quen thuộc tôi đã thấy lặp lại quá nhiều lần để còn tin vào nghĩa đen của nó.

Tôi thử tìm tên chị trên các nền tảng mạng xã hội phổ biến, gõ đi gõ lại nhiều biến thể tên, cho tới khi tìm được một tài khoản có ảnh đại diện trùng khớp với ảnh trong hồ sơ nhân sự cũ, dù đã cũ và ít cập nhật, bài đăng gần nhất cách đây gần một năm.

Trang cá nhân của chị không nhắc gì tới công việc cũ, chỉ có vài tấm ảnh về một quán cà phê nhỏ chị có vẻ đang tự kinh doanh ở một tỉnh khác, xa Sài Gòn. Không có dấu vết nào liên quan tới Renlyn, như thể chị đã cố tình xoá sạch mọi liên hệ với công việc cũ khỏi cuộc sống hiện tại của mình.

Bách nhìn qua vai tôi, đọc lướt trang cá nhân đó. "Người này rời hẳn rồi, không còn dính dáng gì tới ngành nữa. Nếu chị ấy chịu nói chuyện, có khi sẽ nói thẳng hơn những người còn đang làm việc trong ngành, vì chị không còn gì để mất."

"Nhưng cũng có thể vì vậy mà chị càng không muốn dính vào chuyện cũ nữa." Tôi nói, vừa lo lắng vừa hy vọng.

"Cứ thử, không mất gì cả." Bách gật đầu, đưa lại điện thoại cho tôi.

Anh nhìn đồng hồ, đứng dậy quay về bàn làm việc của mình, dặn tôi nhắn nếu có tin gì mới, dù chỉ là một dòng "đã xem" cũng nên báo cho anh biết. Tôi gật đầu, nhìn theo bóng anh đi khuất sau dãy tủ hồ sơ, rồi quay lại với màn hình điện thoại đang mở sẵn cuộc trò chuyện chưa có hồi âm.

Tôi soạn một tin nhắn ngắn gửi qua mạng xã hội, giới thiệu mình là ai, đang làm gì, và tại sao muốn liên hệ, cố giữ giọng chân thành, không giả vờ là một cuộc khảo sát vô hại như những gì công ty vẫn hay gửi. Tôi đọc lại tin nhắn ba lần trước khi gửi, xoá đi vài câu nghe có vẻ quá dồn dập, viết lại cho nhẹ nhàng hơn.

Gửi xong, tôi đặt điện thoại xuống bàn, cố tập trung vào công việc thật của buổi sáng, nhưng mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía màn hình chờ tin nhắn phản hồi.

Tới trưa, vẫn chưa có gì. Bách mang cho tôi một hộp cơm, ngồi xuống bàn bên cạnh ăn cùng, không nhắc gì tới việc đang chờ, chỉ kể vài chuyện vặt vãnh về công việc kỹ thuật đang làm, cố giúp tôi bớt căng thẳng.

Tôi kể sơ cho anh nghe về trang cá nhân của chị Lài, về quán cà phê nhỏ chị có vẻ đang tự kinh doanh, về việc chị dường như đã xây dựng lại cuộc sống hoàn toàn khác, xa hẳn ngành công nghệ. Bách nghe, gật gù, nói có lẽ đó là cách duy nhất để một người thật sự thoát khỏi cái bóng của Renlyn, đi đủ xa, đổi hẳn nghề, không để lại dấu vết nào liên quan cũ.

"Cảm ơn anh vì đã ở đây." Tôi nói, giữa bữa trưa.

"Anh chỉ ngồi ăn cơm thôi mà." Anh cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi thoải mái hơn mọi khi.

Chiều muộn, khi tôi gần như đã bỏ cuộc chờ đợi cho hôm nay, điện thoại rung lên một thông báo. Tôi mở ra ngay lập tức, tim đập nhanh. Không phải tin nhắn phản hồi từ chị Lài, mà là một thông báo hiển thị trạng thái "đã xem" bên dưới tin nhắn tôi gửi, xuất hiện đúng ba phút sau khi tôi gửi đi từ sáng, nhưng không có phản hồi nào kèm theo.

Tôi rời văn phòng lúc sáu giờ, mắt vẫn dán vào điện thoại trên suốt quãng đường đi bộ ra bãi xe, tự nhắc mình đừng đặt quá nhiều hy vọng vào một dòng trạng thái "đã xem" nhỏ nhoi, nhưng vẫn không cưỡng lại được cảm giác lạc quan mong manh vừa nhen lên.

Ngày thứ bốn mươi sáu trong chín mươi ngày của tôi, tôi học được rằng có những cánh cửa mở hé một khe rất nhỏ, đủ để biết có người đang đứng sau đó lắng nghe, nhưng chưa đủ để họ bước ra nói chuyện, và tất cả những gì tôi có thể làm lúc này là chờ đợi, kiên nhẫn hơn bất kỳ lúc nào trước đây trong suốt bốn mươi sáu ngày qua.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →