Chiều ngày bốn mươi bốn, sảnh lớn tầng 6 được trang trí bằng bóng bay xanh trắng và một tấm banner in dòng chữ "Sinh Nhật Renlyn Lần Thứ Năm", chuẩn bị cho buổi tiệc chiều nay, một sự kiện cả công ty được thông báo từ đầu tuần, ai cũng háo hức bàn tán.
Tôi ra khỏi bàn làm việc cùng dòng người đang đổ về sảnh, tạm gác lại sổ tay và những sơ đồ dở dang, cho phép mình một buổi chiều không nghĩ về ghế, về folder khoá, về bất cứ điều gì liên quan tới cuộc điều tra đang âm thầm diễn ra.
Bàn tiệc bày đủ loại bánh ngọt, trái cây cắt sẵn, nước ngọt đóng lon xếp thành tháp, một chiếc loa nhỏ phát nhạc sôi động. Nhân viên các phòng ban tụ tập thành từng nhóm, chụp ảnh, trò chuyện rôm rả, không khí náo nhiệt hoàn toàn khác với vẻ căng thẳng thường thấy trong giờ làm việc.
Trịnh Vũ Khang xuất hiện ở giữa sảnh, sơ mi trắng tay xắn quen thuộc, không cà vạt, nụ cười đều đặn trên môi từ lúc bước vào tới giờ. Anh Mai Anh Thư, CEO, đứng cạnh, cả hai cùng phát biểu ngắn gọn cảm ơn toàn thể nhân viên đã đồng hành, nhắc tới những cột mốc tăng trưởng, những khách hàng lớn mới ký kết, giọng đầy tự hào.
Chiếc bánh kem trung tâm được đẩy ra, ba tầng, phủ kem trắng, dòng chữ viết bằng kem màu xanh dương chạy dọc thân bánh: "Renlyn, một nhà, năm năm."
Đội tổ chức sự kiện, ba bạn trẻ mặc áo thun đồng phục in logo Renlyn, tất bật đi lại phục vụ nước và bánh cho từng nhóm nhân viên, thỉnh thoảng dừng lại chụp vài kiểu ảnh làm tư liệu cho fanpage tuyển dụng, đúng như cách họ từng làm ở buổi cơm nhà tôi tham dự tuần đầu tiên.
Mọi người vỗ tay, giơ điện thoại lên chụp ảnh. Tôi đứng ở rìa đám đông, nhìn dòng chữ đó, nhẩm tính trong đầu theo phản xạ nghề nghiệp: công ty thành lập năm năm trước là đúng, nhưng đội ngũ nhân viên hiện tại, theo những gì tôi từng thấy qua hồ sơ nhân sự, phần lớn mới gia nhập trong vòng một hai năm gần đây. Tuổi nghề trung bình thực tế của những người đang đứng vỗ tay quanh chiếc bánh này, nếu tính đúng, chắc chỉ quanh tám tháng.
Một anh bên phòng Kế toán đứng gần tôi, có lẽ đã uống vài lon bia, cười lớn nói với đồng nghiệp bên cạnh: "Năm năm cái gì, tụi mình mới vô có mấy tháng, ăn ké thôi." Vài người xung quanh cười theo, một tiếng cười ngắn, không ai nói thêm gì, câu đùa trôi qua nhanh như chưa từng được nói ra, không ai muốn giữ nó lại lâu hơn một khoảnh khắc.
Tôi đứng lặng, ghi nhớ câu đùa đó, không phải để phá hỏng không khí vui vẻ, chỉ vì nhận ra nó chạm đúng vào một điều tôi đã âm thầm nghĩ tới nhiều tuần nay: cái "một nhà" mà công ty này luôn nhắc tới, thật ra là một ngôi nhà liên tục phải thay người ở, và không ai trong bữa tiệc hôm nay muốn nhìn thẳng vào sự thật đó, kể cả chính tôi, đang đứng đây với một ly nước ngọt trong tay, cười theo mọi người.
Ngọc Diệu đi ngang, tay cầm một đĩa bánh nhỏ, dừng lại vài giây hỏi tôi có vui không, tôi gật đầu, cười, không nhắc gì tới cuộc nói chuyện sáu ngày trước trong phòng chị. Chị cũng không nhắc, chỉ mỉm cười rồi đi tiếp, hoà vào đám đông đang chúc mừng nhau.
Bách đứng ở một góc xa, không tham gia trò chuyện với ai, tay cầm một lon nước chưa mở, mắt nhìn về phía chiếc bánh kem đang được cắt ra từng phần nhỏ chia cho mọi người. Tôi bước tới đứng cạnh anh, không nói gì, cả hai cùng nhìn cảnh tượng trước mặt.
"Năm năm." Anh nói khẽ, đủ để chỉ tôi nghe thấy. "Ba năm trong số đó có anh."
Tôi không đáp, chỉ đứng đó cùng anh, nhìn những mảnh bánh kem được chia đi khắp phòng, mỗi người cầm một miếng nhỏ, ăn, cười, chụp ảnh, hoàn toàn không biết gì về những cái ghế, những folder khoá, những con số tôi đã ghi chép suốt bốn mươi bốn ngày qua.
Khang bước tới gần chỗ chúng tôi, tay cầm một đĩa bánh, mỉm cười chào vài nhân viên đứng gần đó, hỏi thăm công việc từng người bằng chất giọng ấm áp quen thuộc, giọng của một người luôn biết cách khiến ai cũng cảm thấy được để ý riêng. Anh đi ngang qua Bách, vỗ nhẹ vai anh, nói một câu khen ngợi ngắn gọn về một dự án kỹ thuật gần đây, rồi tiếp tục bước đi, không dừng lại lâu hơn vài giây với bất kỳ ai.
Buổi tiệc kéo dài tới gần sáu giờ chiều, mọi người dần tản ra về bàn làm việc hoặc ra về sớm. Tôi dọn dẹp phần đĩa giấy của mình, ném vào thùng rác, quay lại bàn, mở sổ tay ra, không ghi gì về ghế hay về Đinh Quốc Bảo, chỉ ghi lại đúng một câu, câu đùa của anh Kế toán, nguyên văn, không thêm bớt gì. Ngày thứ bốn mươi bốn trong chín mươi ngày của tôi, tôi được phép có một buổi chiều không nghĩ tới cuộc điều tra, nhưng ngay cả trong buổi chiều đó, sự thật vẫn tìm được cách len vào, dưới hình dạng một câu đùa không ai muốn giữ lại lâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →