🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối ngày bốn mươi hai, tôi đang ngồi một mình ở quán cà phê mở suốt đêm gần công ty, nơi tôi hay ghé sau giờ làm để có không gian yên tĩnh xử lý những việc riêng, thì thấy bóng Bách bước vào, đứng ngập ngừng ở cửa một lúc trước khi đi thẳng tới bàn tôi.

"Anh tìm em cả buổi tối." Anh nói, ngồi xuống đối diện, không gọi gì để uống, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn.

"Anh đổi ý rồi hả?" Tôi hỏi, cố không để lộ vẻ vui mừng quá rõ.

"Anh suy nghĩ suốt buổi chiều." Bách nhìn xuống bàn, giọng nghiêm túc. "Anh không làm được vì anh không phải người hùng. Nhưng anh cũng không thể để em một mình đi tiếp mà không giúp gì, vì nếu có chuyện gì xảy ra với em, anh sẽ không tha thứ được cho chính mình."

Tôi im lặng, để anh nói tiếp, không ngắt lời.

Nhân viên phục vụ quán mang tới một ly trà nóng đặt trước mặt Bách, dù anh chưa gọi gì, có lẽ quen mặt anh từ những lần trước. Anh cảm ơn, hai tay ôm lấy ly trà một lúc như để trấn tĩnh trước khi nói tiếp.

"Anh giúp em, nhưng chỉ tới một mức thôi." Anh nhìn lên, ánh mắt cương quyết hơn tôi từng thấy. "Anh chỉ nhìn, chỉ tra cứu, chỉ đưa thông tin. Anh không đối đầu trực tiếp với ai, không ký tên vào bất cứ thứ gì, không xuất hiện trước mặt sếp lớn cùng em. Em phải hứa với anh điều đó."

"Em hứa." Tôi gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm lần đầu tiên trong nhiều ngày.

Bách lấy điện thoại ra, mở một ứng dụng ghi chú, bắt đầu gõ những gì anh nhớ được từ ba năm làm việc ở khối kỹ thuật, những mẩu thông tin rời rạc anh từng nghe qua nhưng chưa từng ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Tôi lấy sổ tay, mở một trang mới, hai người cùng cúi xuống làm việc trong ánh đèn vàng của quán cà phê khuya.

Nhân viên phục vụ đi ngang, hỏi có cần gọi thêm gì không, cả hai đều lắc đầu, cắm cúi trở lại với sổ tay và điện thoại. Bách nhíu mày cố nhớ lại những cái tên anh từng nghe thoáng qua trong các cuộc trò chuyện hành lang suốt ba năm làm việc, những mẩu thông tin anh chưa từng nghĩ mình sẽ cần dùng tới.

"Ghế 3, Chăm sóc Khách hàng, anh nhớ có một chị tên Lài từng giữ, nghỉ cách đây khá lâu rồi, hình như đã rời hẳn ngành, không còn làm công nghệ nữa." Bách nói, gõ tiếp vào điện thoại. "Ghế 4, Kỹ sư Kiểm thử, hiện tại có một anh tên Hưng đang giữ, mới gần chạm mốc thử việc, anh có biết sơ."

"Còn Ghế 5?"

Bách dừng bút, không viết gì vào ô đó, chỉ để trống một khoảng trắng trên sổ tay tôi. "Ghế 5 khó nhất. Trợ lý điều hành CEO, người hiện tại trung thành tuyệt đối với công ty, gần như không thể tiếp cận theo cách bình thường. Anh chưa nghĩ ra cách nào."

"Anh tin em không nói cho ai khác biết chuyện này chứ?" Bách hỏi, giọng cẩn trọng.

"Em chỉ nói với anh thôi. Không cả My, không cả chị Hạnh." Tôi đáp, chắc chắn.

Anh gật đầu, có vẻ yên tâm hơn, tiếp tục gõ thêm vài dòng vào ứng dụng ghi chú trước khi đưa điện thoại cho tôi xem lại toàn bộ những gì anh vừa nhớ ra, đủ chi tiết để tôi có thể bắt đầu tìm kiếm từng người một cách có hệ thống hơn.

Chúng tôi ngồi tiếp tới gần nửa đêm, ghép dần từng mảnh thông tin thành một sơ đồ có hình dạng rõ ràng hơn hẳn so với những gì tôi tự vẽ trên sân thượng buổi trưa. Quán cà phê vắng dần khách, chỉ còn tiếng nhạc nhẹ phát ra từ loa góc quán và tiếng cốc sứ va nhẹ khi nhân viên phục vụ dọn bàn.

"Cảm ơn anh." Tôi nói, khi cả hai đã ghi xong những gì có thể nhớ được cho tối nay.

"Đừng cảm ơn vội." Anh nhìn tôi, giọng nghiêm túc trở lại. "Từ giờ, mỗi bước em đi, anh muốn biết trước. Không phải vì anh muốn kiểm soát em, mà vì anh cần biết khi nào phải kéo em lại trước khi em đi quá xa."

Bách đứng dậy trả tiền cho phần trà đã gọi, dù chưa uống hết, rồi đưa tôi ra tới trước cửa quán, dừng lại một chút trước khi mỗi người đi một hướng về nhà.

"Cẩn thận đường về." Anh nói, giọng đã trở lại nhẹ nhàng như thường ngày.

"Anh cũng vậy." Tôi đáp, nhìn anh khuất dần về phía bãi giữ xe, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn so với lúc bước vào quán cà phê này lúc tối.

Tôi gật đầu, gấp sổ tay lại, cảm thấy lần đầu tiên kể từ ngày mở được file mờ đi ở phòng kỹ thuật, mình không còn hoàn toàn đơn độc trong cuộc điều tra này nữa. Ngày thứ bốn mươi hai trong chín mươi ngày của tôi, tôi có một đồng minh, dù giới hạn, dù dè dặt, nhưng là một đồng minh thật.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →