🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng ngày ba mươi tám, đúng chín giờ như đã hẹn qua điện thoại tối hôm trước, tôi gõ cửa phòng làm việc riêng của chị Diệu, tay vẫn còn hơi lạnh dù đã cố hít thở đều suốt cả quãng đường từ bàn mình lên đây.

Phòng làm việc của chị nằm ở góc tầng 6, nhỏ nhưng riêng biệt, khác hẳn không gian mở của phần còn lại văn phòng. Trên bàn chị có một khung ảnh nhỏ chụp buổi lễ khai trương công ty, một chậu cây để bàn, và một chuỗi hạt trai giống hệt chuỗi chị vẫn đeo, chỉ khác màu, nằm gọn trong một cái khay nhỏ như thể chị có nhiều bộ để thay đổi theo tâm trạng.

"Ngồi đi con." Chị chỉ ghế đối diện, rót một ly nước mời tôi, cử chỉ vẫn ấm áp như mọi lần, nhưng có gì đó trong ánh mắt chị hôm nay khác hẳn, tỉnh táo hơn, không còn vẻ rạng rỡ thường thấy ở những buổi cơm nhà.

Tôi ngồi xuống, giữ lưng thẳng, hai tay đặt trên đùi, một tư thế tôi luôn dùng khi cần giữ bình tĩnh trước một cuộc trò chuyện quan trọng.

"Chị nghe nói con dạo này hay hỏi han nhiều chuyện." Chị nói, giọng vẫn nhẹ, nhưng từng chữ được chọn lựa cẩn thận. "Xuống kho lưu trữ, hỏi chú bảo vệ, hỏi cả mấy anh chị cũ. Con làm nhân sự, chị hiểu con tò mò nghề nghiệp, nhưng chị muốn nói chuyện với con một chút, được không?"

"Dạ được chị." Tôi nói, cố giữ giọng bình thường, dù bên trong tim đập nhanh hơn hẳn.

"Con biết không, hồi chị mới vào Renlyn, chị cũng giống con bây giờ." Chị nhìn ra cửa sổ một lúc, rồi quay lại nhìn tôi. "Chị cũng thấy có gì đó lạ, cũng bắt đầu hỏi, cũng bắt đầu đào. Nhưng rồi chị hiểu ra một điều, càng biết nhiều, mình càng khó sống yên ở nơi này."

"Chị biết gì mà em chưa biết ạ?" Tôi hỏi thẳng, cố không để giọng mình run.

Chị Diệu im lặng một lúc lâu, tay xoay nhẹ ly nước trước mặt, không uống. "Chị không thể nói hết cho con nghe, không phải vì chị không muốn, mà vì có những chuyện, nói ra là tự mình gánh lấy hậu quả không kiểm soát được. Con còn trẻ, còn cả một con đường dài phía trước, chị không muốn con phải gánh cái gánh đó sớm quá."

"Nhưng em đã thấy một phần rồi chị. Em thấy folder khoá, em thấy Điểm Giữ Chân, em thấy người ta nghỉ đúng một khuôn mẫu. Em không thể giả vờ như chưa từng thấy được nữa."

Chị nhìn tôi, ánh mắt dịu xuống, gần như thương hại, nhưng không phải kiểu thương hại từ trên xuống, mà giống như một người đang nhìn thấy chính mình của nhiều năm trước trong hình dáng một người khác. "Con giỏi, chị biết. Nhưng có những cái giỏi quá cũng khổ, con à. Ở đây lâu con sẽ hiểu, chị từng y như con bây giờ."

Tôi nhớ lại chị đã nói đúng câu này ở buổi cơm nhà cách đây gần một tháng, lúc đó tôi chỉ nghĩ là một câu động viên xã giao. Giờ nghe lại, trong bối cảnh này, nó mang một trọng lượng hoàn toàn khác.

"Chị từng y như con là sao ạ? Chị từng đứng ở đâu?" Tôi hỏi, mắt không rời khỏi chị.

Chị Diệu mỉm cười, một nụ cười không chạm tới mắt, giống hệt kiểu cười tôi từng thấy ở Bách khi anh né một câu hỏi khó. "Chuyện đó để dành cho lúc khác, con à. Bây giờ, chị chỉ muốn nói với con một điều thật lòng: con biết càng ít, con càng an toàn. Không phải vì chị đe doạ con, mà vì đó là sự thật chị đã sống qua."

"Em không sợ, chị Diệu." Tôi nói, giọng chắc hơn tôi tưởng mình có thể có lúc này.

"Chị biết con không sợ. Đó mới là điều làm chị lo nhất." Chị đứng dậy, ra hiệu buổi nói chuyện đã kết thúc, tiễn tôi ra cửa bằng một nụ cười đã trở lại vẻ ấm áp thường ngày, như thể mọi thứ vừa nói chưa từng xảy ra. "Con cứ làm việc bình thường nha, có gì cứ tìm chị."

Tôi bước ra khỏi phòng, cửa khép lại phía sau, đứng một mình giữa hành lang một lúc, cố sắp xếp lại những gì vừa nghe được. Chị không doạ tôi thẳng, không cấm tôi làm gì, nhưng mỗi câu chị nói đều mang hai lớp nghĩa, một lớp là lời khuyên chân thành của một người chị đi trước, lớp còn lại là một lời cảnh báo được bọc trong sự dịu dàng, khiến người nghe khó lòng phản kháng lại mà không cảm thấy mình đang vô ơn.

Tôi lấy sổ tay ra ngay khi về tới bàn, ghi lại nguyên văn từng câu chị vừa nói, kể cả những khoảng lặng giữa các câu, một thói quen nghề nghiệp giờ đã trở thành phản xạ sinh tồn. Ngày thứ ba mươi tám trong chín mươi ngày của tôi, tôi biết chắc một điều mới: người đứng đầu phòng Nhân sự của công ty này, người vẫn gọi tôi là "con" bằng giọng ấm áp mỗi ngày, từng đứng ở đúng chỗ tôi đang đứng, và bằng cách nào đó, chị đã chọn ở lại.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →