Trưa ngày ba mươi ba, tôi xuống tầng hầm toà nhà, nơi công ty thuê một góc nhỏ làm kho lưu trữ hồ sơ giấy cho những năm trước khi mọi thứ được số hoá hoàn toàn.
Tôi xin chìa khoá từ anh Huy, viện cớ cần tìm một bộ hồ sơ cũ phục vụ việc đối chiếu bảo hiểm xã hội, một lý do đủ hợp lý để không ai hỏi thêm. Anh đưa chìa khoá không do dự lâu như những lần trước, chỉ dặn tôi khoá lại cẩn thận khi ra về, và không nhìn tôi thêm câu nào khác.
Kho lưu trữ là một căn phòng nhỏ không có cửa sổ, mùi giấy cũ và ẩm mốc lẫn vào nhau, dãy kệ sắt xếp thành hàng, mỗi kệ dán nhãn theo năm. Đèn huỳnh quang duy nhất trong phòng kêu vo ve nhẹ, ánh sáng hơi ngả vàng khác hẳn thứ ánh sáng trắng lạnh trên các tầng làm việc.
Tôi lần theo nhãn năm 2021, năm công ty mới thành lập theo những gì tôi biết được từ trang giới thiệu nội bộ, tìm tới mục hồ sơ nhân sự khối Kỹ thuật Dữ liệu. Sau gần nửa tiếng lật từng tập hồ sơ phủ bụi, tôi tìm thấy một bìa hồ sơ ghi tên Đinh Quốc Bảo, chức danh Trưởng nhóm Dữ liệu và AI.
Tim tôi đập nhanh hơn khi cầm tập hồ sơ đó lên, nhẹ hơn tôi tưởng, mỏng hơn nhiều so với những tập hồ sơ nhân sự khác cùng thời kỳ tôi vừa lướt qua.
Tôi mở ra, đếm số trang, đối chiếu với mục lục in sẵn ở bìa trong: sơ yếu lý lịch, hợp đồng lao động, các đợt đánh giá hiệu suất hằng quý, và một mục cuối cùng ghi "Biên bản chấm dứt hợp đồng lao động, lý do nghỉ việc". Tất cả các trang khác đều còn nguyên, chỉ riêng trang cuối cùng đó, trang lẽ ra chứa đúng thứ tôi cần nhất, đã biến mất, để lại một khoảng trống gọn gàng, cạnh giấy vẫn thẳng như chưa từng bị xé vội, như thể ai đó đã rút nó ra một cách cẩn thận, có chủ đích, không phải trong lúc hoảng loạn.
Tôi lật lại từ đầu, kiểm tra kỹ hơn, sợ mình bỏ sót. Không có trang nào khác chứa thông tin đó. Chỉ có đúng một khoảng trống, đúng ở vị trí quan trọng nhất.
Tôi lấy điện thoại, chụp lại từng trang còn lại, cẩn thận giữ đèn flash đủ sáng để chữ rõ nét. Ảnh chụp các trang khác đều hiện lên sắc nét trên màn hình điện thoại, không hề mờ như những gì từng xảy ra với máy in công ty. Nhưng khi tôi lướt tới tấm ảnh chụp trang bìa trong có con dấu ngày tháng đóng dấu lưu trữ, góc có con dấu lại nhoè đi một cách kỳ lạ, y hệt kiểu mờ tôi từng thấy ở những tờ giấy in hỏng tuần trước, dù bản gốc trên tay tôi lúc chụp hoàn toàn rõ ràng, không có gì bất thường.
Tôi nhìn tấm ảnh mờ đó một lúc lâu, rồi thử chụp lại lần nữa, cùng góc, cùng ánh sáng. Lần này ảnh rõ nét hoàn toàn, không mờ chút nào.
Tôi không hiểu nổi quy luật đằng sau việc khi nào thì một chi tiết bị làm mờ và khi nào thì không, chỉ biết rằng nó không xảy ra ngẫu nhiên, và nó xảy ra đúng vào khoảnh khắc tôi ít ngờ tới nhất, như thể có một thứ gì đó đang theo dõi không phải hành động của tôi, mà là mức độ quan trọng của thứ tôi vừa chạm vào.
Tôi ngồi xuống một chiếc ghế đẩu cũ kê trong góc kho, lật lại từng trang hồ sơ một lần nữa, chậm rãi hơn, đọc kỹ những dòng đánh giá hiệu suất hằng quý còn sót lại. Cả bốn quý được ghi nhận đều xếp loại xuất sắc, không có dòng phê bình nào, một mức đánh giá hiếm thấy đối với một nhân sự chỉ mới làm việc chưa đầy hai năm. Điều đó khiến việc anh đột ngột biến mất khỏi công ty càng khó lý giải hơn theo bất kỳ logic quản trị nhân sự thông thường nào tôi từng được học.
Tôi gấp hồ sơ lại, đặt tay lên bìa một lúc, cảm nhận lớp bụi mỏng còn dính trên đầu ngón tay. Có một cảm giác kỳ lạ khi cầm trên tay hồ sơ của một người từng xuất sắc tới vậy, rồi biến mất triệt để tới mức không còn một dấu vết nào khác ngoài chính tập giấy này, nằm im lìm dưới tầng hầm suốt gần năm năm, chờ đúng một người tình cờ lật tới.
Tôi cất tập hồ sơ lại đúng vị trí cũ trên kệ, tắt đèn, khoá cửa kho lưu trữ, trả chìa khoá lại cho anh Huy mà không nói thêm gì ngoài một lời cảm ơn ngắn gọn. Anh nhìn tôi một giây, có lẽ đoán được tôi vừa tìm thấy điều gì đó, nhưng không hỏi, chỉ gật đầu, cất chìa khoá vào ngăn bàn của mình.
Tôi trở lại bàn làm việc, ngồi xuống, mở lại những tấm ảnh vừa chụp trên điện thoại, xếp chúng thành một album riêng, đặt tên bằng một chuỗi số ngẫu nhiên không gợi ý gì. Ngày thứ ba mươi ba trong chín mươi ngày của tôi, tôi có thêm một bằng chứng cho thấy sự can thiệp này không chỉ dừng ở màn hình máy tính hay máy in công ty, nó lan cả tới một tập hồ sơ giấy nằm im lìm dưới tầng hầm suốt gần năm năm, chờ đúng lúc để tự bảo vệ chính nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →