🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tôi bấm chuột.

Cửa sổ mở ra chậm, chậm hơn bất kỳ file nào tôi từng mở trên hệ thống công ty, như thể chính phần mềm cũng đang cân nhắc có nên cho tôi xem hay không. Một trang trắng hiện dần lên, không có định dạng tài liệu quen thuộc, không logo công ty, không tiêu đề rõ ràng, chỉ có chữ đang tự gõ ra từng dòng một, như đang được viết ngay trước mắt tôi thay vì đã được lưu sẵn từ trước.

Anh Huy đứng sau lưng tôi một bước, tôi nghe tiếng anh hít vào một hơi dài. "Nó chưa bao giờ làm vậy với anh." Anh nói khẽ, giọng có gì đó vừa sợ vừa kinh ngạc.

Dòng đầu tiên hiện ra, chữ rõ nét: "Hồ sơ này thuộc về vị trí, không thuộc về người."

Tôi đọc dòng đó, tay đặt trên bàn phím không dám gõ gì, sợ chỉ một cái chạm nhẹ cũng đủ làm mọi thứ biến mất. Dòng thứ hai bắt đầu hiện ra, chậm hơn dòng đầu, từng chữ một, như đang bị kéo ra khỏi một nơi rất xa: "Người giữ trước..."

Chữ khựng lại giữa chừng câu, rồi tiếp tục, chậm rãi đến nghẹt thở: "Đinh Quốc Bảo."

Tôi ghi ngay vào đầu, không dám rời mắt khỏi màn hình để cầm bút, sợ chớp mắt cũng đủ làm mất đi cơ hội duy nhất này. Cái tên đó, tôi chưa từng nghe ai trong công ty nhắc tới, không có trong bất kỳ hồ sơ nào tôi đã đọc suốt gần ba tuần qua.

Một dòng số hiện ra ngay dưới cái tên, mờ dần ngay khi vừa xuất hiện, như mực đang bị nước tràn qua: "2023."

Tôi cố đọc thêm, chữ tiếp theo bắt đầu hiện lên, nhưng lần này mờ đi ngay lập tức, chưa kịp thành hình rõ ràng đã tan biến, để lại một khoảng trắng loang lổ như một vết mực bị pha loãng. Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng trắng đó, cố đoán ra hình dạng của những chữ vừa biến mất, nhưng không còn gì để đọc nữa.

"Đinh Quốc Bảo. 2023." Tôi lẩm bẩm, ghi lại vào trí nhớ như một câu thần chú, sợ chỉ cần xao nhãng một giây là quên mất.

Màn hình đột ngột nháy một cái, dòng chữ thông báo hiện lên, font chữ vuông vức, lạnh lùng, khác hẳn với những dòng chữ vừa hiện ra trước đó: "Phiên làm việc đã kết thúc do vượt thời gian cho phép." Đồng hồ góc màn hình cho thấy chưa đầy năm phút trôi qua kể từ lúc tôi đăng nhập.

Cửa sổ đăng nhập hiện lại, trống trơn, như chưa hề có gì xảy ra trước đó.

Tôi ngồi lặng, hai tay vẫn đặt trên bàn phím, tim đập dồn dập tới mức tôi có thể nghe được nhịp của chính nó trong tai. Anh Huy đứng sau lưng, im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng.

"Em thấy gì?"

"Một cái tên." Tôi nói, giọng khẽ, gần như thì thầm. "Đinh Quốc Bảo. Với năm 2023."

Anh Huy không nói gì, chỉ gật đầu chậm, như đang cất cái tên đó vào một chỗ nào đó trong đầu, cùng với tất cả những điều anh đã biết nhưng chưa bao giờ dám nói ra hết. Anh tắt màn hình máy tính dự phòng, thu lại mẩu giấy ghi mật khẩu, xé nhỏ, bỏ vào túi quần thay vì thùng rác văn phòng.

"Mình nên đi thôi." Anh nói, giọng đã trở lại thận trọng như mọi khi. "Tối rồi."

Tôi đứng dậy, chân hơi run, đi theo anh ra hành lang, hai người im lặng suốt quãng đường tới thang máy, không ai nói thêm câu nào, như thể vừa cùng nhau bước qua một cánh cửa mà một khi đã bước qua, không thể giả vờ chưa từng bước qua được nữa.

Trong thang máy đi xuống, tôi nhìn mình phản chiếu trong mặt kính, một cô gái hai mươi bốn tuổi vừa học được cách một cái tên và một năm có thể nặng tới mức nào, dù chưa biết gì thêm về câu chuyện đứng sau chúng.

Về tới phòng trọ, điện thoại tôi rung lên một thông báo email tự động, đúng lịch mười ngày một lần, tôi mở ra bằng tay vẫn còn hơi run:

```

BIÊN BẢN ĐÁNH GIÁ THỬ VIỆC — RENLYN OS

Nhân sự: Vũ Bảo Trâm Vị trí: Chuyên viên Vận hành Nhân sự

Ngày bắt đầu: 02/03/2026 Ngày đánh giá: 31/03/2026 (Ngày thứ 30/90)

Điểm Giữ Chân hiện tại: 74/100

Kết quả: [ ] Đạt [ ] Chưa đạt [X] Đang xử lý

Ghi chú người đánh giá: Tiếp tục theo dõi, chưa có bất thường.

```

Tôi đọc dòng "chưa có bất thường" hai lần, rồi cất điện thoại vào túi, ngồi xuống mép giường cạnh My đã ngủ say, lấy sổ tay ra viết lại nguyên văn cái tên và năm vừa thấy, tay vẫn còn run nhẹ trên từng nét chữ. Ngày thứ ba mươi trong chín mươi ngày của tôi, tôi có được điều đầu tiên không phải là một con số: một cái tên người, và một năm tôi sẽ không bao giờ quên được nữa, dù tôi có muốn hay không.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →