🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Quán cà phê tôi hẹn Bách nằm khuất trong một con hẻm nhỏ gần công ty, ít nhân viên Renlyn nào hay ghé, đúng lý do tôi chọn chỗ này.

Quán chỉ có vài bộ bàn ghế gỗ nhỏ, một quạt trần cũ quay chậm rãi, tiếng nhạc Bolero phát ra từ một cái loa treo góc tường, đủ để lấp khoảng im lặng giữa các bàn mà không quá ồn để không nghe được nhau nói chuyện. Tôi tới trước, chọn bàn trong góc khuất, quay lưng ra phía cửa kính.

Anh tới đúng giờ, vẫn tai nghe treo cổ, ngồi xuống đối diện tôi, gọi một ly cà phê đen đá, không đường. Tôi đẩy tờ giấy in bảng số liệu qua bàn, không nói gì trước, để anh tự đọc.

Bách cầm tờ giấy, đọc chậm, ánh mắt di chuyển từ dòng này sang dòng khác, im lặng lâu hơn bất kỳ khoảng lặng nào tôi từng thấy ở anh. Ngón trỏ tay phải anh bắt đầu gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, ba cái một nhịp, đều đặn, không dừng.

"Em tự làm cái này hết à?" Anh hỏi, không ngẩng lên.

"Dạ. Số liệu từ hồ sơ offboarding, ai cũng tra được, em chỉ ngồi gõ lại thôi."

Anh gật đầu chậm, đặt tờ giấy xuống bàn, xoay ly cà phê một vòng trong tay mà chưa uống ngụm nào. "Em biết mình đang làm gì không?"

"Em đang cố hiểu vì sao ghế của em, và mấy ghế khác, cứ đổi người đúng một khuôn mẫu như vậy." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh biết gì đó, đúng không anh?"

Bách im lặng thêm một lúc, mắt nhìn ra ngoài cửa kính quán, nơi dòng xe cộ đang chảy đều trên con hẻm nhỏ. "Hệ thống nó không ghét ai hết, Trâm à." Anh nói, giọng chậm, như đang chọn từng chữ thật cẩn thận. "Nó chỉ đo. Đáng sợ là ở chỗ đó."

"Đo cái gì?"

Anh lắc đầu, không trả lời thẳng câu hỏi đó. "Anh không thể nói hết được, không phải vì anh không tin em, mà vì có những cái nói ra xong tự nó biến mất, em cũng thấy rồi đó." Anh nhìn tôi, ánh mắt có gì đó vừa cảnh giác vừa như đang tính toán điều gì. "Ba năm anh ở đây, anh học được một điều: càng biết ít càng sống lâu, hoặc ít nhất là sống yên."

"Vậy sao anh còn ở lại?"

"Vì anh không phải kiểu người hùng, Trâm à." Anh cười nhạt, một nụ cười không chạm tới mắt. "Anh chỉ giỏi sống sót thôi. Ba năm nay, anh có cách của riêng anh để không phải đứng vào đúng cái vị trí em đang đứng bây giờ. Chưa tới lúc anh kể em nghe cách đó là gì."

Tôi nhìn anh, hiểu rằng anh vừa hé lộ có một điều gì đó, nhưng cố tình giữ lại phần quan trọng nhất, và tôi không ép thêm, cảm nhận rõ đây không phải lúc anh sẵn sàng nói hết.

Bách nhìn đồng hồ, đứng dậy đột ngột, lấy tiền ra trả trước khi tôi kịp mở ví. "Để lần khác, anh phải quay lại công ty có việc gấp." Anh nói, giọng đã trở lại bình thường, như câu chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra. "Cẩn thận với cái em đang tìm, Trâm à."

Anh bước ra khỏi quán trước khi tôi kịp hỏi thêm câu nào khác, để tôi ngồi lại một mình với tờ giấy bảng số liệu và ly nước cam chưa uống hết trên bàn.

Tôi ngồi thêm mười lăm phút, gấp tờ giấy lại cất vào cặp, nhớ lại từng câu Bách vừa nói, cố tìm ra ý nghĩa thật đằng sau những câu nói tránh của anh. "Hệ thống nó không ghét ai hết, nó chỉ đo." Câu đó cứ vang lại trong đầu tôi suốt quãng đường đi bộ trở lại công ty, một câu nghe như một lời an ủi nhưng thật ra lại đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội trực tiếp nào, vì nó gợi ý rằng không có ai để đổ lỗi, chỉ có một cỗ máy đang chạy đúng chức năng được thiết kế sẵn cho nó.

Trên đường về, tôi ghé qua một tiệm photocopy nhỏ ngoài công ty, in thêm một bản bảng số liệu, lần này không dùng máy in công ty, đề phòng chuyện kẹt giấy lại xảy ra. Bản in ra trơn tru, không lỗi gì, đúng như tôi đoán, vì đây chỉ là dữ liệu tôi tự tổng hợp, không phải hồ sơ gốc của công ty chứa những cái tên nhạy cảm.

Chủ tiệm photocopy, một cô lớn tuổi ngồi cạnh máy thu tiền, hỏi tôi vô tình có phải đang làm luận văn không, vì thấy toàn bảng số liệu. Tôi cười, gật đầu cho qua chuyện, trả tiền rồi bước ra, thấy nhẹ nhõm hơn khi có một lời giải thích đơn giản như vậy để dùng, dù không đúng sự thật, nhưng đủ để không ai phải tò mò thêm.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →