🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối cùng ngày, tôi về tới phòng trọ muộn hơn thường lệ, người rã rời như vừa trải qua một ngày dài gấp đôi bình thường dù giờ làm việc không khác gì mọi hôm khác.

"Ăn cơm chưa mày?" My hỏi ngay khi tôi vừa mở cửa, đang đứng bếp xào một chảo rau muống, mùi tỏi phi thơm lan ra khắp căn phòng nhỏ. "Hôm nay tao nấu canh chua cá, còn nóng nè."

"Ăn rồi." Tôi nói, dù thật ra chỉ ăn được nửa hộp cơm trưa, cả buổi chiều bụng réo liên tục mà không có thời gian nghĩ tới ăn uống.

My liếc tôi một cái, không tin lắm nhưng cũng không hỏi thêm, vẫn xới một chén cơm để riêng trên bàn như mọi lần. Tôi ngồi xuống, cầm đũa, ăn từng miếng chậm rãi, cố lấy lại nhịp thở bình thường sau cả một buổi chiều căng thẳng.

"Mày nay coi bộ mệt dữ." My ngồi xuống đối diện, cắn hạt dưa, mắt dán vào tivi đang chiếu một chương trình tạp kỹ. "Công ty có gì căng hả?"

"Có đứa đồng nghiệp nghỉ ngang, tao hơi sốc thôi." Tôi nói, giữ lại phần lớn sự thật, chỉ đưa ra đúng lượng thông tin đủ để không phải nói dối trắng trợn.

"Ừ, đi làm mà, ai nghỉ kệ người ta, mày lo phần mày thôi." My phẩy tay, giọng thản nhiên đúng kiểu của một người từng đổi việc vài lần, quen với chuyện người tới người đi. "Không ai giữ chân được mày nếu mày không tự giữ mình lại đâu, nhớ đó."

Tôi gật đầu, nhìn My một lúc, thấy biết ơn vì có một người ở đây không quan tâm gì tới Điểm Giữ Chân, tới những cái ghế, tới bất kỳ thứ gì đang xảy ra ở tầng 6 toà nhà trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Với My, tôi chỉ là Trâm, đứa bạn cùng quê ở ghép chung phòng, không phải một mắt xích trong một hệ thống nào cả.

Chương trình tạp kỹ trên tivi chuyển sang một tiết mục trò chơi, My cười phá lên vì một câu trả lời ngớ ngẩn của người chơi, quay sang kể cho tôi nghe chi tiết đó dù tôi không xem từ đầu, giọng hào hứng như thể đó là chuyện quan trọng nhất trong ngày của cô. Tôi cười theo, không hoàn toàn hiểu hết câu chuyện, nhưng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn chỉ vì được ngồi cạnh một người đang cười thật lòng, không tính toán, không giấu diếm gì.

"Mai tao trực ca đêm ở NowMart, mày ăn cơm nhớ tự xới nha, tao để sẵn trong nồi." My đứng dậy dọn chén bát, đôi dép lê của cô kêu lẹp xẹp trên nền gạch. "Có gì gọi tao, dù ca đêm tao vẫn nghe máy được."

"Ừ, cảm ơn mày." Tôi phụ My rửa mấy cái chén, hai đứa đứng cạnh nhau ở bồn rửa nhỏ, không nói gì thêm, chỉ có tiếng nước chảy và tiếng chén đũa va nhẹ vào nhau.

My ngồi lại bàn học của tôi một lúc, cầm lấy cuốn sổ tay bìa đen đang mở dở, không đọc, chỉ lật qua vài trang xem chữ viết. "Mày ghi chép kỹ dữ, giống hồi đi học ghê." My cười, đặt cuốn sổ lại đúng vị trí cũ. "Nghề nghiệp mà, khó bỏ."

"Ừ, quen tay rồi." Tôi cười theo, không giải thích thêm những trang gần đây chứa gì, chỉ đơn giản đón lấy cuốn sổ, cất vào ngăn kéo bàn học, khoá lại bằng một chiếc khoá nhỏ tôi mới mua thêm tuần này, một hành động My không hỏi tại sao, có lẽ nghĩ tôi chỉ đang giữ gìn đồ đạc cẩn thận như mọi khi.

Sau bữa cơm, tôi gọi điện về Bến Tre, ngắn gọn hơn mọi lần, chỉ hỏi thăm ba mẹ vài câu, nghe giọng mẹ đều đều kể chuyện xưởng dừa, không nhắc gì tới công việc của mình. Cúp máy, tôi ngồi lại một mình ở góc bàn học cũ, lấy sổ tay ra, định ghi lại như thói quen mỗi tối.

"Ngày thứ 25/90." Tôi viết, rồi dừng lại, nhìn con số đó một lúc lâu hơn bình thường. Mảnh giấy xé từ sổ tay bìa hồng của Thảo vẫn nằm trong túi áo tôi treo trên móc, chưa dám lấy ra đọc lại lần nữa từ lúc về tới nhà.

Tôi tắt đèn bàn, nằm xuống cạnh My đã ngủ say từ lúc nào, nghe tiếng quạt trần quay đều, nghĩ tới bàn trống buổi sáng, nghĩ tới chậu cây mới đặt lên đó chỉ vài tiếng sau, nghĩ tới việc ngày mai mình vẫn phải quay lại đúng chỗ đó, ngồi đúng cái ghế của mình, tiếp tục đếm những ngày còn lại.

Trước khi thiếp đi, tôi lấy điện thoại ra một lần cuối, mở lại tấm ảnh chụp mảnh giấy xé từ sổ tay bìa hồng của Thảo, đọc lại dòng chữ dang dở đó thêm một lần: "...ba ngày nữa thôi, chắc không có gì đâu, chỉ là...". Tôi tự hỏi phần câu còn thiếu đó, nếu viết trọn vẹn, sẽ kết thúc bằng chữ gì. Tôi tắt màn hình, đặt điện thoại xuống, và giấc ngủ tới chậm hơn mọi khi, dù cơ thể đã mệt rã rời sau một ngày dài.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →