Tám giờ rưỡi sáng ngày hai mươi lăm, tôi bước ra khỏi thang máy, đi ngang khu vực Marketing như thường lệ trên đường về bàn mình, và khựng lại khi thấy bàn của Thảo đã trống trơn.
Không phải trống kiểu chưa tới giờ làm. Màn hình đã tháo khỏi giá đỡ, dây cáp cuộn gọn để lại trên mặt bàn, ngăn kéo mở hờ, rỗng không, cuốn sổ tay bìa hồng không còn ở đó. Một chiếc ghế văn phòng bị đẩy lệch sang một bên, như ai đó đứng dậy vội vàng mà không kịp chỉnh lại.
Tôi đứng sững nhìn cái bàn trống, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng, mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đó. Mới hôm kia, Thảo còn cười nói với tôi về chầu trà sữa ăn mừng, về "câu lạc bộ bí mật" nghe vui tai.
Xung quanh, đồng nghiệp khối Marketing tụ lại thành từng nhóm nhỏ, nói chuyện bằng giọng thì thầm, ai cũng liếc nhìn về phía bàn trống rồi quay đi ngay khi bắt gặp ánh mắt người khác. Không ai nói to, không ai bàn tán công khai, chỉ có những cái nhìn ngắn, những câu nói cụt lủn trao đổi vội giữa hai người đứng gần nhau.
Tôi tìm tới chị Diệu, đang đứng ở cửa phòng làm việc riêng, gương mặt giữ vẻ bình tĩnh quen thuộc, nhưng tôi để ý đôi tay chị siết chặt hơn bình thường quanh cốc trà đang cầm.
"Chị ơi, chị Thảo bên Nội dung nghỉ rồi hả chị?" Tôi cố giữ giọng chỉ như một câu hỏi thông thường của một nhân viên tò mò.
Chị Diệu nhìn tôi một giây, ánh mắt thoáng qua một điều gì đó tôi không đọc được rõ, rồi mỉm cười, giọng đều như mọi khi. "Ừ, bạn ấy có việc riêng, xin nghỉ gấp. Thôi con lo công việc của mình đi nha, có gì chị thông báo sau."
Chị quay vào phòng, đóng cửa lại, để tôi đứng một mình giữa hành lang với câu trả lời không nói lên điều gì cả.
Tôi đi ngang qua khu vực Marketing một lần nữa, thấy hai đồng nghiệp đang thì thầm với nhau ngay cạnh bàn trống của Thảo. Một người nói khẽ, "hồi sáng bốn giờ chị đó còn nhắn trong nhóm chat dặn ai đó lấy giùm cái áo khoác để quên, vậy mà bảy giờ đã dọn sạch bàn rồi", người kia lắc đầu, "nhanh dữ vậy, chắc có chuyện gấp lắm". Không ai trong họ nhắc tới từ "nghỉ việc" hay "thử việc", chỉ nói vòng vo bằng những câu như vậy, đúng kiểu cả văn phòng đã ngầm hiểu phải né tránh gọi thẳng tên sự việc.
Tôi đứng lại nghe thêm một lúc, rồi lặng lẽ bước đi trước khi có ai để ý mình đang nán lại quá lâu ở khu vực không phải phòng ban của mình.
Tôi quay lại bàn của Thảo lần nữa trước khi về chỗ mình, đứng cách một khoảng vừa đủ để không bị coi là tò mò thái quá. Ngăn kéo trên cùng vẫn còn hé mở, bên trong tôi thấy một góc giấy nhỏ mắc lại ở mép ngăn kéo, có lẽ đã rơi ra khi ai đó vội vàng dọn đồ, không kịp nhặt lên. Tôi liếc quanh, không thấy ai chú ý, rút nhanh mảnh giấy đó ra.
Đó là một góc trang sổ tay bìa hồng bị xé, chỉ còn vài chữ viết tay không trọn vẹn: "...ba ngày nữa thôi, chắc không có gì đâu, chỉ là..." Câu chưa viết hết đã bị xé ngang, phần còn lại không biết đã theo Thảo đi đâu.
Tôi gấp mảnh giấy nhỏ lại, nhét vào túi áo, tim đập nhanh hơn bất kỳ lúc nào trong suốt hai mươi lăm ngày qua. Tôi trở về bàn làm việc của mình, ngồi xuống, cố mở máy tính ra làm việc như một buổi sáng bình thường, nhưng tay tôi run nhẹ trên bàn phím, và cả buổi sáng hôm đó, tôi không gõ được quá ba câu liền mạch mà không phải dừng lại nhìn về phía cái bàn trống cuối dãy.
Tới trưa, một nhân viên vệ sinh vào dọn dẹp bàn của Thảo, xếp gọn mấy món đồ còn sót lại vào một hộp giấy nhỏ, dán nhãn "đồ dùng cá nhân, chờ liên hệ". Chỉ trong buổi chiều hôm đó, một chậu cây mới đã được đặt lên đúng vị trí cũ, và tới cuối tuần, một nhân viên khác đã ngồi vào chiếc ghế đó, chào hỏi mọi người xung quanh bằng nụ cười của người đầu tiên đi làm, hoàn toàn không biết gì về những gì vừa xảy ra chỉ vài ngày trước.
Tôi nhìn cảnh đó diễn ra, nhanh và gọn tới mức khiến tôi rùng mình hơn cả buổi sáng phát hiện bàn trống. Không phải sự biến mất của Thảo làm tôi sợ nhất, mà chính là tốc độ mọi thứ quay trở lại bình thường sau đó, như thể cái công ty này đã luyện tập việc lấp đầy những khoảng trống đủ nhiều lần để làm nó trở nên gần như hoàn hảo.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →