🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng ngày hai mươi ba, tôi tham dự một cuộc họp liên phòng ban lần đầu tiên, nội dung bàn về việc thống nhất giọng điệu truyền thông cho một chiến dịch tuyển dụng sắp tới, do khối Marketing chủ trì.

Tôi ngồi cạnh một chị tên Thảo, người tôi biết thuộc vị trí Chuyên viên Nội dung, đúng một trong năm cái ghế bất thường trong bảng số liệu tôi đã lập. Thảo trạc tuổi tôi, có lẽ hơn một hai tuổi, ăn mặc gọn gàng, giọng nói nhanh, hay cười, tạo cảm giác dễ gần ngay từ câu chào đầu tiên.

"Em mới vào bên Vận hành Nhân sự hả? Chị cũng mới vô có mấy tháng à, còn đang thử việc." Thảo nói, giọng vui vẻ, không chút lo lắng nào trong đó.

"Dạ, em cũng đang thử việc luôn chị." Tôi cười lại, cố giữ giọng tự nhiên hết mức có thể.

"Chị sắp đủ chín mươi ngày rồi đó, hồi hộp ghê." Thảo vừa nói vừa lật cuốn sổ tay của mình, một cuốn bìa hồng có in hoa văn nhỏ, khác hẳn cuốn sổ bìa đen của tôi. "Nghe nói qua được thử việc ở đây có cái gì đó hay lắm, mấy anh chị làm lâu cứ nói bóng gió, không chịu nói rõ, làm chị tò mò dễ sợ."

Tôi khựng lại nửa nhịp thở, cố không để lộ ra mặt. "Hay lắm là sao chị biết không?"

"Chị cũng không rõ, nghe đồn có buổi gặp riêng gì đó với sếp lớn, kiểu như một nghi thức chào mừng chính thức ấy." Thảo cười, xoay bút trong tay. "Chị mong lắm, cảm giác như sắp được vào một câu lạc bộ bí mật vậy đó, buồn cười ghê."

"Chị làm ở đây trước giờ có nghe ai kể lại buổi gặp đó cụ thể ra sao không?" Tôi hỏi, cố giữ giọng như đang tò mò một cách vô tư.

"Không à, ai cũng chỉ nói bóng gió thôi, kiểu 'tới lúc đó em sẽ hiểu' vậy đó. Có người còn bảo là một trải nghiệm đặc biệt, thay đổi hẳn cách nhìn về công ty luôn." Thảo cười, mắt sáng lên vì háo hức. "Chị thấy hồi hộp mà cũng tò mò dễ sợ, giống như sắp được kết nạp vào cái gì đó bí mật vậy."

Tôi định hỏi thêm ai là người kể lại điều đó cho Thảo, nhưng trưởng nhóm Marketing đã lên tiếng mở đầu buổi họp, mọi ánh mắt đổ dồn lên màn hình chiếu.

Cuộc họp bắt đầu, mọi người chuyển sự chú ý lên màn hình chiếu slide, tôi không còn cơ hội hỏi thêm Thảo, chỉ ngồi đó, cố tập trung ghi chép những gì trưởng nhóm Marketing đang trình bày, trong khi đầu óc vẫn quay cuồng với câu nói vừa nghe được.

Buổi họp kéo dài gần một tiếng, tới lúc giải lao, Thảo quay sang tôi lần nữa, hạ giọng như đang kể một bí mật thú vị. "Em biết không, chị tính bữa đó xong sẽ đãi cả nhóm một chầu trà sữa, coi như ăn mừng. Chắc còn ba bốn ngày nữa là tới mốc rồi."

Tôi gật đầu, mỉm cười, nhưng bên trong, con số "ba bốn ngày" cứ vang lên trong đầu, khớp gần như chính xác với khoảng cách giữa ngày nộp đơn và ngày chạm mốc chín mươi của bốn người từng ngồi ở ghế tôi đang giữ. Tôi nhìn Thảo, gương mặt rạng rỡ, hoàn toàn vô tư, không hề biết gì về những con số tôi đã âm thầm ghi lại trong sổ tay suốt hai tuần qua.

Trong lúc giải lao, tôi lấy cớ lấy nước ở góc phòng, đứng gần bàn của một anh làm bên Marketing lâu năm hơn, cố nghe ngóng thêm. Anh đó đang nói chuyện với một đồng nghiệp khác về Thảo, giọng khá nhỏ nhưng đủ để tôi nghe lọt vài câu: "con bé đó vô nhanh thiệt, mới đó mà sắp đủ chín mươi rồi", "ừ, nhanh thiệt, giống mấy đứa trước ha", rồi cả hai cùng im lặng một cách kỳ lạ, như vừa lỡ lời điều gì không nên nói ở nơi công cộng.

Tôi rót nước, không quay lại nhìn họ, chỉ đứng đó thêm vài giây, cố ghi nhớ nguyên văn câu "giống mấy đứa trước ha" để về viết lại vào sổ tay ngay khi có thể.

Cuộc họp kết thúc, mọi người tản ra, Thảo vẫy tay chào tôi, hẹn "khi nào rảnh đi ăn trưa chung nha em", rồi đi về phía bàn làm việc của mình, dáng đi nhanh nhẹn, vô lo. Tôi đứng lại một mình ở cửa phòng họp một lúc, nhìn theo bóng lưng Thảo khuất dần vào dãy bàn Marketing, lòng nặng trĩu một điều tôi chưa biết cách nào để nói ra mà không làm Thảo hoảng sợ, hay tệ hơn, làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn cho chính chị.

Tôi trở về bàn, mở sổ tay, ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Thảo, từng câu một, kể cả những chi tiết tưởng như không quan trọng: cuốn sổ bìa hồng, chầu trà sữa dự định, câu "giống mấy đứa trước ha" tôi nghe lỏm được. Tôi gạch dưới cụm "ba bốn ngày nữa", tự hỏi liệu mình có nên nói gì đó với Thảo, một lời cảnh báo mơ hồ đủ để chị cẩn thận hơn mà không khiến chị hoảng loạn hay nghi ngờ chính công việc mình đang làm. Tôi chưa tìm ra cách nào ổn thoả, và trong lúc còn đang cân nhắc, ngày làm việc trôi qua, cơ hội để nói chuyện riêng với Thảo không đến thêm lần nào nữa trong buổi chiều hôm đó.

Hết Chương 14

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 15
← TrướcTiếp →