🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiều ngày hai mươi mốt, tôi cần in một bản hồ sơ offboarding cũ để đối chiếu bằng tay, một thói quen tôi giữ từ hồi làm bài tập ở trường: giấy in luôn giúp tôi nhìn ra những chi tiết mà đọc trên màn hình dễ bỏ sót.

Tôi gửi lệnh in tới máy in chung của tầng, đặt ngay góc gần bàn tôi, một chiếc máy to, ồn, hay kêu è è mỗi khi khởi động. Máy chạy được vài trang đầu bình thường, tới đúng trang có ghi tên người liên quan trong phần "người xác nhận cuối cùng" thì dừng khựng lại, đèn báo lỗi màu cam nhấp nháy: kẹt giấy.

Tôi mở nắp máy, tìm tờ giấy kẹt, kéo nhẹ ra, thấy nó bị gập một góc kỳ lạ ngay đúng chỗ có tên. Tôi thử in lại từ đầu, cùng file, cùng máy. Kẹt lại, đúng chỗ đó.

Tôi mang file qua máy in ở tầng dưới, nghĩ có thể máy tầng mình đã cũ, hay hỏng vặt. Máy tầng dưới in trơn tru những trang đầu, rồi cũng dừng lại đúng ngay trang đó, đèn báo kẹt giấy sáng lên y hệt.

Tôi đứng nhìn cái máy in xa lạ ở một tầng tôi ít khi ghé qua, tay vẫn cầm xấp giấy đã in được, lòng bắt đầu dấy lên một cảm giác không còn giống nghi ngờ thông thường nữa. Tôi rút tờ giấy kẹt ra khỏi máy tầng dưới, cẩn thận, không muốn làm rách nó.

Trên mặt giấy, đúng vị trí lẽ ra là dòng tên, chỉ còn lại một vệt mực nhoè, lan rộng như bị nước làm ướt dù cả xấp giấy còn lại đều khô ráo, không có dấu hiệu nào của việc dính nước hay bất kỳ chất lỏng nào. Các dòng chữ khác trên cùng trang giấy đó vẫn sắc nét bình thường, chỉ riêng đúng cái tên là nhoè đi, như có ai đó đã cố tình xoá nó bằng một cách tôi không giải thích được.

Tôi gấp tờ giấy lại, cất vào cặp tài liệu riêng, không bỏ vào thùng rác dù nó không dùng được nữa. Tôi thử một lần cuối, chọn in riêng đúng trang đó, chỉ một trang duy nhất, không in kèm những trang khác. Máy chạy êm ru, không báo lỗi gì, nhưng khi tờ giấy ra khỏi khay, cũng đúng vị trí đó lại là một vệt trắng, lần này không nhoè mà trống hẳn, như dòng chữ chưa từng được in ra.

Tôi đứng lặng trước cái máy in, ánh đèn hành lang tầng dưới hơi lạnh hơn tầng mình, không có ai qua lại giờ này. Tôi cầm ba tờ giấy hỏng, ba cách hỏng khác nhau cho cùng một chỗ trên cùng một trang, xếp chúng cạnh nhau, so sánh.

Trên đường trở lại bàn làm việc, tôi ghé qua khu vực lễ tân, hỏi mượn máy in dự phòng công ty vẫn để riêng cho khách hàng khi tới họp, một chiếc máy nhỏ hơn, ít khi dùng tới. Cô lễ tân vui vẻ đồng ý, không hỏi gì thêm. Tôi kết nối file qua cáp USB thay vì qua mạng nội bộ, nghĩ rằng nếu vấn đề nằm ở đường truyền hay hệ thống mạng, cách này có thể tránh được.

Máy in dự phòng chạy trơn tru, không một tiếng kêu lạ, cho tới đúng trang đó. Lần này không kẹt giấy, không nhoè mực, không trống trang. Tờ giấy ra khỏi khay hoàn toàn bình thường, đầy đủ chữ, đúng cái tên tôi cần tìm hiện rõ ràng, sắc nét.

Tôi cầm tờ giấy đó, đọc đi đọc lại cái tên, tim đập dồn dập. Không phải một cái tên tôi từng nghe qua trước đó, cũng không phải tên của bất kỳ ai trong bốn hồ sơ offboarding của chính ghế mình. Đây là hồ sơ khác, một vị trí khác tôi thử in kèm để đối chiếu, và có lẽ chính vì nó không thuộc về đúng cái vòng đang bị theo dõi sát sao, nên nó mới in ra được trọn vẹn, không bị can thiệp như những trang tôi thật sự cần.

Tôi gấp cả xấp giấy lại, cả những trang hỏng lẫn trang in thành công lần này, cất chung vào cặp tài liệu. Có một điều tôi vừa học được, dù chưa dám viết thành câu rõ ràng trong sổ tay: sự can thiệp này không phải ngẫu nhiên rải khắp mọi hồ sơ, mà có chọn lọc, biết chính xác đâu là thông tin cần giữ kín và đâu là thông tin có thể để lộ ra mà không sao cả.

Tôi trả lại máy in mượn cho cô lễ tân, cảm ơn rối rít hơn mức cần thiết khiến cô nhìn tôi hơi lạ, chắc tưởng tôi đang gặp áp lực công việc gì đó. Tôi mỉm cười cho qua, xách cặp tài liệu về chỗ ngồi, đặt ba tờ giấy hỏng vào một góc ngăn kéo riêng, cạnh cây bút bi khắc tên lạ vẫn còn giữ từ tuần đầu tiên. Hai vật đó, cùng nằm trong một ngăn kéo, bắt đầu giống như những mảnh đầu tiên của một thứ gì đó tôi chưa biết gọi tên, nhưng chắc chắn không còn là trí tưởng tượng của riêng mình nữa. Có ai đó, hoặc có cái gì đó, đang theo dõi và can thiệp vào chính xác những gì tôi đang cố tìm hiểu, và nó làm việc đó khéo léo tới mức không để lại bất kỳ dấu vết kỹ thuật nào có thể chứng minh được với bất kỳ ai khác ngoài chính tôi, người đang cầm ba tờ giấy hỏng trong tay như ba bằng chứng vô hình.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →