Sáng ngày mười chín, tôi tìm tới phòng kỹ thuật, một căn phòng nhỏ nằm cuối dãy hành lang, cách âm khá tốt nhờ tường ốp mút, nơi tôi chưa từng bước vào kể từ ngày đầu nhận máy tính.
Anh Huy ngồi giữa hai màn hình lớn, một bên chạy dòng log hệ thống liên tục cuộn xuống, một bên mở email công việc. Anh ngẩng lên khi thấy tôi, hơi bất ngờ.
"Ủa em, có việc gì máy tính hư hả?"
"Dạ không, em muốn hỏi thêm về cái folder hôm trước." Tôi kéo ghế ngồi xuống, hạ giọng dù trong phòng chỉ có hai người. "Anh nói có vài cái tương tự đúng không, không phải chỉ ghế của em thôi?"
Anh Huy nhìn ra cửa, đứng dậy khép hờ lại, rồi mới quay về ghế. "Ừ, có vài cái. Anh không cấp quyền tạo tụi nó, cũng không biết ai cấp. Hệ thống tự nhiên có, gắn theo vị trí công việc chứ không gắn theo tài khoản người dùng, lạ ở chỗ đó."
"Anh nhớ mấy vị trí nào không?"
Anh gõ vài lệnh, kéo ra một danh sách mã định danh nội bộ, không hiện tên vị trí bằng chữ mà chỉ có mã số. "Cái này, cái này, với cái em đang có." Anh chỉ vào ba dòng trong danh sách. "Còn hai cái nữa anh nghi có nhưng chưa xác nhận được, vì tài khoản gắn với nó hiện giờ không hoạt động."
Tôi ghi lại các mã số đó vào điện thoại, không dám viết ra giấy sợ để lại dấu vết dễ thấy trên bàn làm việc của mình. "Sao anh không báo lên cấp trên? Đây là lỗ hổng bảo mật mà."
Anh Huy cười nhạt, một tiếng cười ngắn không vui. "Anh có báo, hồi năm ngoái. Sếp anh nói để xem lại, rồi thôi, không ai nhắc nữa. Anh hỏi thêm một lần, được dặn khéo là 'thôi kệ đi, không ảnh hưởng vận hành'." Anh nhìn tôi, giọng chùng xuống. "Em biết không, anh còn khoản vay xe máy trả góp mười tám tháng, còn tám tháng nữa mới xong. Anh không dám hỏi thêm lần thứ ba."
Tôi im lặng, không biết nói gì để đáp lại điều đó, chỉ gật đầu, hiểu rằng anh đang cho tôi biết giới hạn của chính anh, một cách trung thực hơn bất kỳ ai khác tôi từng nói chuyện ở đây.
"Anh làm ở đây từ 2021, gần như là người cũ nhất còn trụ lại rồi." Anh Huy nói tiếp, giọng chùng hẳn xuống, khác hẳn vẻ vui vẻ thường ngày khi giao máy tính cho nhân viên mới. "Vị trí của anh không nằm trong mấy cái ghế đổi người liên tục đó, tụi anh bên vận hành kỹ thuật ít khi bị đụng tới. Có lẽ vì vậy anh mới còn ở đây đủ lâu để thấy hết mọi thứ, mà cũng vì vậy anh mới sợ, vì anh biết nếu mình lên tiếng, biết đâu vị trí của anh cũng thành một cái ghế như vậy."
Tôi hỏi thêm, "Anh có biết ai đứng sau việc lập mấy cái folder đó không, dù chỉ là đoán thôi cũng được?"
Anh lắc đầu, dứt khoát. "Anh không đoán, không dám đoán. Anh chỉ biết một điều, mấy cái folder đó không bao giờ tự nhiên biến mất, dù người giữ ghế có đổi bao nhiêu lần đi nữa. Cứ như nó chờ, chờ đúng người, đúng lúc, mới mở ra."
"Anh cho em xin lại ba mã số này để em tự tra thử được không? Em không đụng gì, chỉ nhìn thôi." Tôi nói, cố giữ giọng nhẹ nhàng như một yêu cầu bình thường.
Anh do dự, gõ ngón tay lên bàn vài giây, rồi viết ba mã số ra một mẩu giấy nhỏ, đưa cho tôi thay vì gửi qua bất kỳ kênh điện tử nào. "Cẩn thận nha em. Anh không biết ai đang theo dõi cái gì, nhưng anh chắc chắn có ai đó đang theo dõi cái gì đó."
Tôi nhìn anh, hỏi thêm một câu cuối cùng trước khi có ai đó có thể bước vào phòng bất cứ lúc nào. "Anh có sợ không, khi biết mấy chuyện này mà vẫn phải làm việc ở đây mỗi ngày?"
Anh Huy im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn xuống hai màn hình đang chạy dòng log liên tục. "Sợ chứ em. Nhưng anh nghĩ, mình cứ làm đúng phần việc của mình, đừng đụng tới cái không phải của mình, thì chắc cũng qua được. Anh không giỏi như em, không dám đào sâu vậy đâu."
Có tiếng bước chân ngoài hành lang, ai đó đi ngang qua cửa phòng kỹ thuật, bóng người thoáng qua khung cửa kính mờ. Anh Huy im bặt ngay lập tức, quay lại màn hình, gõ phím như đang bận rộn với công việc thường ngày. Tôi cũng đứng dậy, cầm mẩu giấy nhét vào túi quần, cảm ơn anh rồi bước ra, tim đập nhanh hơn bình thường suốt cả quãng đường về bàn làm việc của mình.
Người vừa đi ngang cửa phòng kỹ thuật lúc nãy hoá ra chỉ là một bạn thực tập sinh bên Kế toán đi lấy tài liệu in, không liên quan gì tới câu chuyện của chúng tôi, nhưng cảm giác giật mình đó vẫn còn đọng lại trong tôi suốt buổi sáng. Tôi ngồi vào bàn, mở lại ba mã số anh Huy vừa đưa, gõ thử vào ô tìm kiếm nội bộ, không ra kết quả nào, đúng như dự đoán. Tôi cất mẩu giấy vào một ngăn riêng trong ví, không để chung với sổ tay công việc, phòng khi có ai đó vô tình lật qua bàn mình lúc tôi không có mặt.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →