🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối ngày mười tám, tôi ở lại văn phòng sau khi mọi người đã về gần hết, viện cớ với My rằng công ty đang có việc gấp cần xử lý, một lời nói dối nhỏ đầu tiên tôi kể với người bạn thân nhất của mình kể từ khi bắt đầu công việc này.

Văn phòng lúc bảy giờ tối chỉ còn vài bóng đèn sáng rải rác, phần lớn dãy bàn đã tắt màn hình, tối om. Tiếng điều hoà chạy chậm hơn ban ngày, kêu è è đều đặn như một hơi thở dài của toà nhà. Tôi mở lại kho lưu trữ hồ sơ, lần này không chỉ nhìn dữ liệu điện tử mà tìm cả những ghi chú cũ hơn, từ những năm công ty mới thành lập, phần lớn đã được số hoá nhưng có vài file scan chất lượng kém, chữ viết tay mờ nhạt.

Tôi tìm thấy một biên bản họp nội bộ cũ, ghi ngày tháng năm 2022, nói về việc "chuẩn hoá quy trình bàn giao công việc cho các vị trí có tính đặc thù cao". Không có chi tiết cụ thể nào về việc "đặc thù cao" là gì, chỉ có một dòng ghi chú bên lề, viết tay, nét chữ khác hẳn phần đánh máy chính: "đã thống nhất, chỉ làm khi đủ điều kiện, xem lại quy trình cũ". Tôi chụp lại trang đó, phóng to xem chữ ký cuối trang, không rõ tên, chỉ có một chữ ký tắt.

Tôi lật tiếp vài trang khác, tìm thêm được một danh sách các cuộc họp định kỳ giữa phòng Nhân sự và một nhóm ghi tắt là "P.KT-DL", có lẽ là Kỹ thuật Dữ liệu, tổ chức đều đặn mỗi khi có nhân sự thuộc năm vị trí tôi đã xác định sắp chạm mốc chín mươi ngày. Tần suất các cuộc họp đó dày hơn hẳn các cuộc họp thông thường khác trong cùng khoảng thời gian.

Tôi ngồi lặng một lúc, nhìn danh sách cuộc họp trải dài qua nhiều tháng, cảm giác như đang đứng trước một cái máy đã chạy rất lâu trước khi tôi tới, chạy đều đặn, có quy trình, có lịch họp hẳn hoi, không phải một sự cố ngẫu nhiên nào cả.

Tôi lần theo tên người tham dự các cuộc họp đó, phần lớn chỉ ghi chức danh, không ghi tên đầy đủ, ngoại trừ một cái tên xuất hiện ở gần như mọi buổi: "Trưởng phòng NS". Tôi đối chiếu với sơ đồ tổ chức công ty, chức danh đó hiện tại thuộc về chị Diệu, nhưng các cuộc họp cũ nhất trong danh sách lại có từ trước khi chị gia nhập công ty theo ngày tháng ghi trong hồ sơ nhân sự của chính chị mà tôi từng thấy lướt qua khi làm hồ sơ onboarding. Nghĩa là chức danh đó, không phải con người cụ thể, mới là thứ luôn có mặt trong những cuộc họp này, đời quản lý nào cũng phải ngồi vào đúng chỗ đó.

Tôi gập máy tính bảng ghi chú lại, xoa hai bàn tay đã lạnh vì ngồi lâu dưới luồng gió điều hoà, cố sắp xếp lại những gì vừa đọc được thành một trật tự có nghĩa trong đầu. Một chức danh, không phải một người, luôn xuất hiện. Một quy trình được gọi tên rất mơ hồ là "chuẩn hoá bàn giao". Một ghi chú viết tay nói về "đủ điều kiện". Từng mảnh rời rạc, nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng bắt đầu gợi ra hình dạng của một thứ gì đó lớn hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng khi mới chỉ nghi ngờ về con số chín mươi ngày cách đây không lâu.

Có tiếng động nhẹ phía cuối dãy bàn, tôi ngẩng lên, tưởng ai đó còn ở lại làm việc muộn như mình. Không có ai. Đèn hành lang phía thang máy bật sáng đúng lúc đó, tiếng "ting" quen thuộc báo cửa thang máy mở ra ở tầng này.

Tôi đứng dậy, đi ra phía hành lang nhìn, cửa thang máy đang mở, ánh đèn bên trong sáng trưng, nhưng không có ai bước ra, cũng không có ai đứng trong đó. Cửa giữ mở thêm vài giây, đủ lâu để tôi kịp nhận ra mình đang nín thở, rồi tự động đóng lại, thang máy tiếp tục di chuyển xuống tầng dưới như chưa hề dừng lại ở đây.

Tôi đứng ở cửa thang máy thêm một lúc, nhìn số tầng đang nhảy trên bảng điện tử phía trên, cố nghĩ ra một lời giải thích hợp lý hơn cho những gì vừa xảy ra. Toà nhà này có mười hai tầng, ba thang máy, giờ này chỉ còn vài công ty khác cũng đang làm việc muộn như Renlyn. Có thể một ai đó ở tầng khác gọi thang máy, rồi đổi ý bước ra ở một tầng khác trước khi cửa mở tới đây, một chuyện hoàn toàn bình thường trong bất kỳ toà nhà văn phòng nào.

Nhưng tôi vẫn không thể gạt bỏ hoàn toàn cái cảm giác bất an đang bám theo mình từ lúc đọc xong danh sách các cuộc họp định kỳ kia. Có một quy trình đang chạy, đã chạy từ rất lâu trước khi tôi bước chân vào toà nhà này lần đầu tiên, và tôi, dù muốn hay không, giờ đã trở thành một phần của nó, chỉ khác là tôi biết mình đang bị cuốn vào, còn những người trước tôi có lẽ không hề hay biết cho tới khi đã quá muộn.

Tôi quay về bàn, tim vẫn còn đập nhanh, tự nhủ có thể ai đó gọi thang máy nhầm tầng rồi đổi ý ở tầng khác, một lời giải thích hợp lý, dễ chấp nhận. Tôi gói ghém tài liệu, tắt máy tính, không ở lại thêm phút nào nữa. Trên đường ra thang máy, tôi cố tình không nhìn vào bảng số tầng đang nhảy, chỉ nhìn thẳng phía trước, cho tới khi cửa mở ở tầng trệt và tôi bước hẳn ra ngoài không khí đêm mát của đường Nguyễn Đình Chiểu.

Hết Chương 11

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 12
← TrướcTiếp →