🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Với việc Thiên Khảo chính thức bị đình chỉ, toàn bộ khảo trường sương mờ bắt đầu trải qua một sự thay đổi kỳ lạ, chậm rãi nhưng không thể phủ nhận — những khảo đề mới ngừng xuất hiện, những khảo sinh đang thi giữa chừng đứng chôn chân, không biết số phận của mình sẽ ra sao.

"Chuyện gì sẽ xảy ra với những khảo sinh đang thi dở?" Đóa hỏi, giọng lo lắng, khi cả nhóm tụ họp lại giữa sự hỗn loạn đang lan rộng khắp khảo trường.

"Ta không chắc." Phán Quan Vọng đáp, giọng cũng mang một sự bất định hiếm hoi. "Có lẽ Ngọc Hư Cung sẽ phải đưa ra quyết định về việc trả các con về đúng số phận ban đầu, hoặc tìm một giải pháp tạm thời nào đó trong lúc chờ đợi một hệ thống mới được xây dựng."

Nghi cảm thấy một sự lo lắng sâu sắc dâng lên khi nghĩ tới số phận của những người bạn đồng hành, những khảo sinh khác cô đã gặp gỡ suốt hành trình — Trác, Yên, Miên, và vô số người khác đang treo lơ lửng giữa các quy tắc cũ đã sụp đổ và một tương lai chưa được định hình.

Lam, giờ đây không còn bị ràng buộc bởi vai trò Sổ Thiên Cơ vì chính hệ thống ấy đã bị đình chỉ, xuất hiện trước mặt Nghi lần đầu tiên bằng hình hài thật sự của mình, gương mặt anh mang một sự nhẹ nhõm pha lẫn hoang mang sâu sắc.

"Ta tự do." Anh nói, giọng vẫn chưa hoàn toàn tin vào điều đó. "Nhưng ta không biết tự do để làm gì nữa, khi toàn bộ hệ thống ta từng phục vụ, dù trong đau khổ, giờ đây không còn tồn tại."

"Ông có thể chọn một con đường mới." Nghi nói, dù trong lòng cô cũng đầy những câu hỏi chưa có lời giải đáp về tương lai của chính mình. "Chúng ta đều có thể, dù đáng sợ tới đâu."

Vệ, đứng gần đó, nhìn quanh khảo trường đang dần chìm vào một sự tĩnh lặng kỳ lạ, không còn tiếng thông báo khảo đề, không còn nhịp sống hối hả từng đặc trưng cho nơi này suốt nhiều thế hệ. "Cảm giác như đang đứng giữa đống đổ nát của một thứ gì đó từng vĩ đại." Anh nói, giọng trầm ngâm. "Không biết nên vui vì nó sụp đổ, hay sợ hãi vì không biết điều gì sẽ mọc lên từ đống tro tàn này."

Không ai có câu trả lời chắc chắn, chỉ có một sự im lặng nặng nề, đầy bất định, bao trùm lấy tất cả những con người đang đứng giữa ranh giới của một thế giới cũ đã sụp đổ và một thế giới mới chưa kịp thành hình.

Hết Chương 99

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 100
← TrướcTiếp →