🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Vài ngày sau — nếu vẫn có thể tính bằng đơn vị thời gian trong một khảo trường đang dần tan rã — Phán Quan Vọng tìm tới Nghi với một tin tức quan trọng.

"Ngọc Hư Cung đã quyết định." Bà nói. "Với việc Thiên Khảo bị đình chỉ, những khảo sinh diện đặc biệt như con — những trường hợp lọt vào qua sự can thiệp trái phép — sẽ được trả về đúng số phận nguyên bản của mình."

"Tôi sẽ được về nhà." Nghi nói, một sự hy vọng xen lẫn lo lắng dâng lên trong lòng.

"Đúng vậy." Phán Quan Vọng xác nhận. "Nhưng vì hệ thống ký ức tiêu chuẩn cũng đã ngừng vận hành cùng với toàn bộ Thiên Khảo, con sẽ không trải qua quá trình làm mờ ký ức như thông thường. Con sẽ nhớ tất cả — khảo trường này, chúng ta, toàn bộ hành trình con đã trải qua."

Nghi cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc trước tin tức ấy, dù đi kèm với một nỗi lo lắng mới. "Điều đó có ổn không? Mang theo ký ức về một thế giới mà người khác không tin là có thật?"

"Ta không biết." Phán Quan Vọng thừa nhận thẳng thắn. "Đây là một tình huống chưa từng có tiền lệ. Nhưng ta nghĩ, con xứng đáng được giữ lại những gì con đã học được, những người con đã yêu thương, thay vì để tất cả biến mất như chưa từng tồn tại."

Nghi tìm tới Đóa và Vệ để nói lời tạm biệt, nhưng lần này, không giống nhánh đường mà nếu cô đã chọn im lặng, đây không phải một sự chia ly mang màu sắc lãng quên, mà một lời hẹn mở, một sự kết nối có thể còn tiếp tục theo những cách chưa ai biết trước.

"Tôi sẽ nhớ tất cả." Cô nói với họ, nắm chặt tay từng người. "Mọi khoảnh khắc, mọi bài học, mọi tình cảm chúng ta đã chia sẻ."

"Vậy hãy sống một cuộc đời xứng đáng với những ký ức đó." Đóa nói, nước mắt lăn dài nhưng nụ cười trên môi chân thành. "Và ai biết được, có lẽ một ngày nào đó, khi thế giới này được xây dựng lại, chúng ta sẽ gặp lại nhau, theo một cách nào đó."

Vệ gật đầu đồng tình, siết chặt vai Nghi lần cuối. "Chị đã thay đổi tất cả chúng tôi, chị Nghi. Dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, điều đó sẽ không bao giờ thay đổi."

Nghi ôm chặt cả hai lần cuối, khắc ghi cảm giác ấm áp này vào tâm trí, trước khi Phán Quan Vọng bắt đầu nghi lễ đưa cô trở về, một nghi lễ đơn giản hơn hẳn, không đau đớn như quá trình chuyển hóa hộ pháp, chỉ là một sự dịch chuyển nhẹ nhàng giữa các tầng thực tại.

Hết Chương 100

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 101
← TrướcTiếp →