Nghi mở mắt trong một căn phòng bệnh viện quen thuộc, ánh đèn trắng chói lòa, tiếng máy móc kêu đều đặn — nhưng khác hẳn cảm giác mơ hồ, đứt đoạn cô có thể đã trải qua nếu chọn con đường khác, lần này, mọi ký ức về khảo trường sương mờ, về Đóa, về Vệ, về Lam, về Ông Cả Xuyên, về toàn bộ hành trình phi thường của mình, đều nguyên vẹn, rõ ràng như thể mới xảy ra hôm qua.
"Cháu tỉnh rồi!" Bà ngoại nói, giọng run lên vì xúc động, nắm chặt tay cô.
"Bà ơi." Nghi thì thầm, nước mắt lăn dài, không chỉ vì nhẹ nhõm được đoàn tụ, mà vì gánh nặng của việc mang theo một ký ức mà không ai xung quanh có thể tin, có thể hiểu.
Trong những tuần tiếp theo, khi hồi phục sức khỏe, Nghi phải học cách sống với hai thế giới cùng tồn tại trong tâm trí mình — cuộc sống bình dị ở dương gian, và ký ức sống động về một khảo trường sương mờ, về những người bạn cô yêu thương nhưng có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại theo cách thông thường.
Cô không kể cho ai nghe về những gì mình đã trải qua, biết rằng không ai sẽ tin, hoặc tệ hơn, sẽ nghĩ cô đã mất trí sau cú sốc đuối nước. Cô giữ ký ức ấy như một kho báu riêng tư, một phần bí mật của con người cô đã trở thành.
Nhưng thế giới xung quanh cô, dần dần, bắt đầu thể hiện những dấu hiệu bất thường mà chỉ Nghi, với kiến thức về những gì đang xảy ra ở tầng thực tại khác, mới có thể nhận ra ý nghĩa thật sự của chúng.
Mùa mưa năm đó tới muộn hơn thường lệ, rồi khi tới, lại kéo dài dai dẳng, thất thường, gây ngập lụt ở những nơi trước đây chưa từng ngập. Một đợt hỏa hoạn bất thường quét qua một khu chợ, dập tắt nhanh chóng nhưng để lại một cảm giác bất an lan rộng trong cộng đồng. Tin tức về những vụ sạt lở đất, những hiện tượng thời tiết cực đoan, xuất hiện dày đặc hơn hẳn những năm trước.
Nghi đọc những bản tin ấy với một sự hiểu biết sâu sắc, đau đớn, mà không ai xung quanh cô có thể chia sẻ — biết rằng, đâu đó, sáu domain đang bỏ trống, không có hộ pháp nào chăm sóc, không có Thiên Khảo nào tuyển chọn người kế nhiệm, và thế giới, chậm rãi nhưng chắc chắn, đang bắt đầu cảm nhận hậu quả của sự trống vắng ấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 102 →