🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Một buổi tối, ngồi một mình bên cửa sổ nhìn ra cơn mưa bất thường đang trút xuống thành phố, Nghi cảm thấy một sự nặng nề quen thuộc — cảm giác bất lực trước một thế giới đang thay đổi theo những cách cô hiểu rõ nguyên nhân nhưng không có quyền năng để khắc phục.

Cô nhớ tới lời cảnh báo cuối cùng của Chủ Khảo Húc, về cánh cửa cô đã mở ra mà không ai, kể cả cô, có thể đoán trước điều gì sẽ bước ra từ đó. Có những đêm, cô tự hỏi liệu mình đã đưa ra quyết định đúng đắn hay không, liệu sự thật, dù đau đớn, có thật sự tốt hơn một lời nói dối êm ái duy trì trật tự cũ.

Nhưng rồi cô nhớ tới Trác, tới Yên, tới "con bé năm đó" không ai còn nhớ tên, tới vô số khảo sinh đã và sẽ không còn phải chịu đựng dưới một hệ thống thao túng, tàn nhẫn. Cô nhớ tới Lam, tới sự tự do anh cuối cùng cũng có được, dù đi kèm với một sự bất định lớn lao về tương lai.

"Có lẽ." Cô thì thầm với chính mình, giọng vừa quả quyết vừa hoài nghi. "Có lẽ sự thật luôn đi kèm với hỗn loạn ban đầu. Nhưng ít nhất, đó là một sự hỗn loạn trung thực, không phải một trật tự giả tạo được xây trên lời nói dối và sự hy sinh của những người vô tội."

Cô quyết định, dù không thể trực tiếp giúp đỡ domain nào, dù không còn khả năng tiếp cận khảo trường sương mờ theo cách trước đây, cô sẽ sống một cuộc đời có ý nghĩa nhất có thể ở dương gian — tiếp tục công việc hỗ trợ cộng đồng, chăm sóc bà ngoại, đối xử tử tế với những người xung quanh, mang theo những bài học cô đã học được như một ngọn đèn nhỏ giữa một thế giới đang trải qua giai đoạn bất định.

Đó không phải một giải pháp hoàn hảo, không xóa bỏ được nỗi lo lắng về những gì đang xảy ra ở tầng thực tại khác, về số phận của Đóa, của Vệ, của Lam, của tất cả những người cô đã để lại phía sau. Nhưng đó là điều duy nhất nằm trong khả năng của cô, và cô chọn làm nó với tất cả sự chân thành mình có thể mang lại.

Vào một đêm mưa khác, nhiều tháng sau, khi đang chuẩn bị đi ngủ, Nghi bất chợt cảm nhận một điều gì đó — một sự rung động nhẹ nhàng, quen thuộc, như một cái chạm từ rất xa, mang theo hơi ấm của những người cô yêu thương.

Cô mỉm cười trong bóng tối, không chắc đó có phải là thật hay chỉ là trí tưởng tượng của một tâm hồn khao khát kết nối, nhưng vẫn thì thầm, hy vọng rằng, bằng cách nào đó, lời nói của cô sẽ tới được nơi cần tới.

"Tôi vẫn nhớ các bạn. Mãi mãi."

Hết Chương 102

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 103
← TrướcTiếp →