🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nhiều năm sau, thế giới vẫn chưa tìm lại được sự ổn định hoàn toàn. Mùa màng thất thường hơn ở nhiều nơi. Những trận hỏa hoạn bất ngờ vẫn xảy ra với tần suất cao hơn trước. Có những câu chuyện, lan truyền trong bóng tối, về những hiện tượng kỳ lạ không ai giải thích nổi — những giấc mơ chung của cả một khu phố, những bóng người thoáng qua ở nơi lẽ ra không nên có ai, những cánh cửa cũ kỹ bất chợt cọt kẹt mở ra dù không có gió.

Không ai kết nối những hiện tượng rời rạc ấy với một sự thật lớn lao hơn — rằng ở một tầng thực tại con người không thể nhìn thấy, sáu domain từng gìn giữ trật tự của thế giới vẫn đang bỏ trống, không có ai đủ quyền năng và chính danh để đảm nhận trọn vẹn trách nhiệm đã bị bỏ lại.

Nghi, giờ đây đã trưởng thành hơn nhiều so với cô gái từng lao xuống dòng nước lũ năm nào, vẫn tiếp tục cuộc sống của mình, mang theo ký ức về khảo trường sương mờ như một phần không thể tách rời của con người cô. Cô không biết liệu Đóa, Vệ, Lam có còn tồn tại ở đâu đó hay không, liệu Ngọc Hư Cung đã xây dựng được một hệ thống mới hay vẫn đang chìm trong hỗn loạn, liệu quyết định của cô, nhiều năm trước, cuối cùng đã dẫn tới điều tốt đẹp hơn hay chỉ đơn giản là một dạng hỗn loạn khác, trung thực hơn nhưng không kém phần nguy hiểm.

Cô chỉ biết, mỗi khi mưa tới muộn, mỗi khi một đám cháy bùng lên bất thường, mỗi khi cô cảm nhận một sự lạnh lẽo thoáng qua không giải thích được, một phần trong cô, phần vẫn còn kết nối với ký ức về Sổ Sinh Tử, về cửa Tây khảo trường, về Ông Câm bị lãng quên, lại thì thầm một câu hỏi cô không có câu trả lời: liệu có ai, ở đâu đó, vẫn đang cố gắng giữ cho cánh cửa giữa các cõi không bị nứt toác hoàn toàn hay không.

Và ở một nơi khác, một nơi những dòng chữ này đang được viết ra, được đọc bởi những đôi mắt xa lạ, có lẽ câu hỏi ấy cũng đang âm thầm vọng tới — về việc điều gì xảy ra khi một hệ thống cũ, dù đầy khiếm khuyết, bị phá bỏ nhân danh sự thật, mà chưa có gì đủ vững chắc để thay thế vào khoảng trống nó để lại. Về việc tự do, đôi khi, không phải một điểm đến êm đềm, mà một khởi đầu bất định, nơi không ai — không một khảo sinh, không một vị thần, không một người kể chuyện nào — có thể chắc chắn điều gì sẽ tới tiếp theo.

Cơn mưa vẫn rơi ngoài cửa sổ, không đúng mùa, không đúng nhịp, như nó đã làm suốt nhiều năm kể từ đêm phiên xử ấy.

Và không ai, ở cả hai tầng thực tại, biết chắc liệu nó có bao giờ trở lại đúng nhịp hay không.

HẾT — Nhánh PHÁ SỔ

Hết Chương 103

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết nhánh này ✨

← TrướcHết truyện