🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Khi Nghi mở mắt, mọi thứ đã khác. Cô vẫn đứng trong điện thờ, vẫn nhìn thấy Phán Quan Vọng đứng trước mặt, vẫn cảm nhận được cơ thể mình, nhưng có một điều gì đó sâu xa hơn đã thay đổi hoàn toàn.

Cô có thể cảm nhận được, ở một góc nào đó trong ý thức mở rộng của mình, hàng nghìn sinh mạng đang tồn tại trong vùng cô giờ đây phụ trách — nhịp tim của một đứa trẻ sơ sinh, hơi thở yếu ớt của một cụ già đang hấp hối, niềm vui của một cặp đôi vừa đón con đầu lòng. Tất cả đều hiện diện trong cô, đồng thời, không hề chồng chéo hay hỗn loạn, như thể cô luôn được sinh ra để chứa đựng tất cả những điều đó.

"Con cảm thấy thế nào?" Phán Quan Vọng hỏi, giọng dịu dàng quan sát.

"Lạ lẫm." Nghi đáp, giọng của chính cô nghe cũng khác đi, sâu lắng hơn, mang một âm hưởng cô chưa từng có trước đây. "Nhưng không đáng sợ như tôi tưởng. Tôi có thể cảm nhận được... mọi thứ. Từng sinh mạng, như một phần của chính tôi."

"Đó là bản chất của một hộ pháp domain Sinh Tử." Phán Quan Vọng giải thích. "Con không còn là một cá thể riêng biệt theo nghĩa cũ nữa. Con đã trở thành một phần của dòng chảy lớn hơn, một sự hiện diện chăm sóc cho tất cả những sinh mạng thuộc về vùng con phụ trách."

Nghi nhìn xuống đôi tay mình, vẫn là đôi tay quen thuộc, nhưng khi cô tập trung, cô có thể thấy một quầng sáng mờ nhạt bao quanh chúng, dấu hiệu của quyền năng mới cô vừa được trao.

"Bà ngoại tôi." Cô nói, giọng chợt run lên khi nhớ tới người thân yêu nhất của mình. "Tôi có thể... cảm nhận được bà không?"

Phán Quan Vọng im lặng một lúc, rồi gật đầu chậm rãi. "Con có thể, nếu con tập trung đủ. Nhưng con sẽ không thể chạm tới bà theo cách con từng làm. Con giờ đây tồn tại ở một tầng thực tại khác, có thể quan sát, có thể chăm sóc từ xa, nhưng không thể trở về sống cùng bà như trước."

Nghi nhắm mắt, tập trung ý thức theo hướng Phán Quan Vọng chỉ dẫn, và cảm nhận được, mơ hồ nhưng chắc chắn, sự hiện diện quen thuộc của bà ngoại, vẫn đang sống, vẫn đang chờ đợi, dù không biết cháu gái mình giờ đây đã trở thành một điều gì đó vượt xa khỏi những gì bà có thể tưởng tượng.

Nước mắt Nghi lặng lẽ chảy dài, một nỗi đau ngọt ngào pha lẫn niềm an ủi, khi cô hiểu rằng, dù không thể trở về, cô vẫn có thể dõi theo, vẫn có thể bảo vệ, theo cách duy nhất còn lại với cô bây giờ.

Hết Chương 99

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 100
← TrướcTiếp →