🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Với tư cách hộ pháp chính thức của domain Sinh Tử, Nghi giờ đây có quyền hạn mà trước đây cô không hề có — bao gồm cả việc xem xét lại tình trạng của Lam, người đã bị niêm phong vào chính hệ thống Thiên Khảo suốt nhiều năm qua.

Cô tìm tới Phán Quan Vọng, trình bày mong muốn của mình. "Tôi muốn xem xét việc ân xá hoàn toàn cho Lam. Anh ấy đã trả giá đủ nhiều, đã chứng minh được sự thay đổi thật sự qua cách anh ấy đối xử với tôi suốt hành trình vừa qua."

Phán Quan Vọng suy nghĩ một lúc lâu trước khi đáp. "Với tư cách hộ pháp mới, con có quyền đề xuất điều đó. Nhưng quyết định cuối cùng vẫn cần được Ngọc Hư Cung phê chuẩn."

Cùng nhau, họ trình bày trường hợp của Lam trước một hội đồng nhỏ các vị thần cấp cao, kể lại toàn bộ câu chuyện — từ thảm kịch năm xưa, tới sự chuộc lỗi không ngừng nghỉ suốt nhiều năm niêm phong, tới hành động phá luật để cứu Nghi, và cuối cùng, tới việc chính sự tồn tại của Nghi như một hộ pháp mới đã chứng minh giá trị từ chính sai lầm và sự cứu chuộc của Lam.

Sau một khoảng thời gian cân nhắc, hội đồng đưa ra quyết định.

"Xét thấy quá trình chuộc lỗi kéo dài và kết quả tích cực từ hành động của Lam." Một vị thần tuyên bố. "Ngọc Hư Cung quyết định: Lam được mãn hạn niêm phong, giải thoát khỏi vai trò Sổ Thiên Cơ."

Nghi cảm thấy một niềm vui sâu sắc trào dâng, dù cô biết mình đang đánh đổi phần lớn cuộc sống con người của mình để có được khoảnh khắc này.

【HỆ THỐNG】

Nghi.

Ta... không biết phải nói gì.

【/HỆ THỐNG】

Đó là lần cuối cùng cô nghe giọng nói ấy qua Thẻ Mệnh theo cách quen thuộc, vì ngay sau đó, một luồng ánh sáng khác bao trùm lấy không gian, và một hình dáng người dần hiện ra từ những dòng chữ vốn chỉ tồn tại như văn bản suốt nhiều năm qua — một người đàn ông trẻ, gương mặt mang dấu vết của những năm tháng đau khổ nhưng đôi mắt giờ đây tràn đầy một sự sống mới.

"Lam." Nghi nói, giọng run lên vì xúc động, lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt thật của người đã đồng hành cùng cô suốt cả hành trình.

Anh nhìn cô, một nụ cười vừa biết ơn vừa đau đớn nở trên môi, biết rõ cái giá cô đã trả để mang lại khoảnh khắc tự do này cho anh.

"Cảm ơn con." Anh nói, giọng nói thật sự, không còn qua những dòng chữ lạnh lùng nữa. "Vì đã tin tưởng ta, dù ta không xứng đáng với điều đó."

Hết Chương 100

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 101
← TrướcTiếp →