🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đóa ôm chầm lấy Nghi ngay khi họ còn lại một mình trong góc yên tĩnh, nước mắt chảy dài không kìm được. "Tôi không muốn chị đi." Cô nói, giọng nghẹn ngào. "Chúng ta còn bao nhiêu điều chưa kịp làm cùng nhau."

"Tôi biết." Nghi đáp, ôm chặt bạn mình, cảm nhận từng giây phút quý giá còn lại của tình bạn con người giữa họ. "Nhưng chị sẽ không thật sự biến mất. Chị sẽ ở đây, theo một cách khác, dõi theo em, dõi theo tất cả những khảo sinh khác."

"Không giống nhau." Đóa nói, giọng run rẩy. "Tôi sẽ không còn được nói chuyện với chị như thế này nữa, không còn được cùng chị cười đùa, cùng chị lo lắng về những điều nhỏ nhặt."

Nghi không có lời nào để phủ nhận sự thật đau lòng ấy, chỉ siết chặt tay Đóa hơn, để cho khoảnh khắc này kéo dài thêm một chút.

Vệ đứng gần đó, cố giữ vẻ mặt bình thản nhưng đôi mắt anh ta đỏ hoe. Khi tới lượt mình, anh ta không nói nhiều, chỉ nắm lấy vai Nghi, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng cả một biển tình cảm không lời.

"Chị đã cho tôi thấy." Anh ta nói cuối cùng, giọng khàn đặc. "Rằng vẫn còn cách để làm điều đúng đắn ở nơi này, dù cái giá có lớn tới đâu. Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó."

"Anh hãy tiếp tục sống tốt." Nghi nói, nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Đừng để quá khứ định nghĩa toàn bộ con người anh nữa. Anh xứng đáng với một cơ hội mới, giống như tôi đã tin Lam xứng đáng."

Vệ gật đầu, không nói thêm được gì, chỉ ôm lấy cô trong một cái ôm ngắn ngủi nhưng chân thành.

Ông Cả Xuyên tiến lại gần cuối cùng, chống gậy, ánh mắt ông mang một sự tự hào sâu sắc lẫn nỗi buồn không giấu giếm. "Con đã trở thành một hộ pháp xứng đáng hơn bất cứ ai ta từng dạy dỗ trong nhiều năm qua." Ông nói. "Ta tự hào vì đã có cơ hội đồng hành cùng con, dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi."

"Cảm ơn ông." Nghi nói, cúi đầu kính cẩn. "Vì đã dạy tôi rằng luôn có một con đường thứ ba, dù khó tìm ra tới đâu."

Cô nhìn quanh lần cuối, khắc ghi hình ảnh những người đã trở thành gia đình của mình suốt hành trình kỳ lạ này, trước khi quay người, bước về phía nơi nghi lễ chuyển hóa đang chờ đợi, mang theo tình yêu thương của họ như một hành trang cho chặng đường mới, dù chặng đường ấy sẽ đưa cô đi xa khỏi tất cả những gì cô từng biết là "con người".

Hết Chương 97

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 98
← TrướcTiếp →