Bạn đã chọn: TRỞ THÀNH.
"Tôi chọn trở thành hộ pháp domain Sinh Tử." Nghi nói, giọng vang lên rõ ràng, không một chút run rẩy, dù trái tim cô đập mạnh tới mức gần như đau đớn.
Một sự im lặng sững sờ bao trùm đại sảnh trong một khoảnh khắc, trước khi những phản ứng khác nhau bắt đầu vỡ ra. Đóa đưa tay che miệng, mắt ngấn lệ. Vệ đứng chết lặng, gương mặt anh ta hiện lên một nỗi đau không giấu giếm. Ông Cả Xuyên gật đầu chậm rãi, một sự chấp nhận nặng nề. Phán Quan Vọng nhìn Nghi với ánh mắt vừa tự hào vừa xót xa.
"Con hiểu rõ điều này có nghĩa là gì chứ?" Vị thần điều hành hỏi, giọng nghiêm trang. "Một khi con chấp nhận, không có đường quay lại. Con sẽ không còn là con người theo nghĩa con từng biết."
"Tôi hiểu." Nghi đáp, giọng vẫn vững vàng dù nước mắt đã bắt đầu chảy dài trên má. "Tôi đã suy nghĩ về điều đó suốt cả hành trình dài vừa qua. Về bà ngoại, về cuộc sống tôi từng có, về tất cả những gì tôi sẽ mất đi."
Cô nhìn quanh những người bạn đồng hành, giọng nghẹn lại nhưng kiên định. "Nhưng tôi cũng nghĩ về Trác, về Yên, về Miên, về vô số khảo sinh khác đã và đang chịu đựng dưới một hệ thống chưa hoàn thiện. Tôi nghĩ về Ông Câm, về những vị thần đang âm thầm kiệt sức trong lãng quên. Tôi nghĩ về Lam, về cơ hội để anh ấy được giải thoát khỏi hình phạt đã giam cầm anh suốt nhiều năm."
"Con không cần phải hy sinh bản thân để cứu ta." Lam nói, giọng qua Thẻ Mệnh mang một nỗi đau khôn cùng. "Đây không phải điều ta muốn."
"Tôi biết ông không muốn điều đó." Nghi đáp, quay về phía nơi giọng nói của ông luôn hiện diện. "Nhưng đây là lựa chọn của tôi, không phải của ông. Tôi đã học được, qua chính bài học đau đớn từ câu chuyện của ông, rằng đôi khi, tình thương thật sự không phải là bảo vệ ai đó khỏi mọi hy sinh, mà là tôn trọng quyền tự quyết của họ, dù lựa chọn đó có đau đớn tới đâu."
Một sự im lặng nặng nề, thấm đẫm cảm xúc, bao trùm đại sảnh khi những lời ấy lắng xuống.
Vị thần điều hành gật đầu, giọng trang trọng. "Vậy thì, ta chấp nhận quyết định của con, khảo sinh Nghi. Nghi lễ chuyển hóa sẽ được tiến hành ngay khi con sẵn sàng."
Nghi quay sang nhìn Đóa và Vệ lần cuối như một con người bình thường, khắc ghi từng chi tiết gương mặt họ vào ký ức, biết rằng sau hôm nay, mọi thứ sẽ thay đổi vĩnh viễn.
"Cho tôi một chút thời gian." Cô nói, giọng khàn đi vì xúc động. "Để nói lời tạm biệt."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 97 →