🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đóa xuất hiện ngay khi Nghi vừa rẽ qua một góc phố sương mờ khác, đứng chắn ngang lối đi với vẻ mặt của người đã chờ sẵn từ trước chứ không phải tình cờ đi ngang qua. Lần này cô không còn vẻ cảnh giác hoàn toàn xa lạ như buổi gặp đầu, nhưng cũng chẳng có chút thân thiện nào rõ rệt — chỉ là một sự căng thẳng kìm nén, như người đang cố cân đo giữa hai việc mình không muốn làm cùng lúc.

"Chị lên bảng xếp hạng rồi." Đóa nói thẳng, không vòng vo. "Tôi thấy mã số của chị. Không phải chỉ mình tôi thấy đâu — bất cứ ai mở bảng xếp hạng lúc này cũng thấy được. Chuyện này lan nhanh hơn chị nghĩ."

Nghi khựng lại, một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. "Lan nhanh nghĩa là sao? Có chuyện gì xảy ra à?"

"Chưa có gì xảy ra cả, ít nhất là chưa." Đóa đáp, giọng vẫn giữ vẻ kiểm soát, nhưng có một thoáng bồn chồn lấp ló phía sau. "Nhưng khảo sinh ở khu này không nhiều, và ai cũng để mắt tới bảng xếp hạng nhiều hơn chị tưởng, vì đó là cách duy nhất để biết mình đang đứng ở đâu so với người khác. Một cái tên với bốn dấu chấm hỏi, xuất hiện đột ngột giữa một danh sách vốn ổn định suốt nhiều vòng, kiểu gì cũng có người chú ý, có người bàn tán, có người đi hỏi han."

"Và họ hỏi ai?" Nghi hỏi, dù cô đã lờ mờ đoán được câu trả lời.

"Hỏi tôi." Đóa thở ra, có chút bực bội trong giọng, nhưng bực bội với hoàn cảnh hơn là với Nghi. "Vì tôi là người duy nhất bị thấy đứng nói chuyện với chị lâu như vậy hôm qua. Tôi không muốn dính dáng thêm vào chuyện này. Không phải vì tôi ghét chị." Cô nói nhanh câu sau, như sợ Nghi hiểu lầm. "Chỉ là tôi đã ở vòng ba rồi, tôi không có nhiều dư địa để mạo hiểm. Một khảo sinh dính líu tới một trường hợp bất thường, nếu bị Thiên Đình để ý, không chắc gì được coi là vô can."

Nghi im lặng một lúc, cố nuốt xuống cảm giác cô đơn đang chực trào lên. Cô hiểu lý do của Đóa, dù nó khiến cô thấy trống trải hơn hẳn. "Được. Tôi hiểu. Chị cứ giữ khoảng cách, tôi không trách gì cả."

"Tôi không nói là tránh hẳn chị." Đóa vội chữa lại, giọng dịu xuống một chút. "Chỉ là đừng để người khác thấy chúng ta đi cùng nhau, đứng cạnh nhau lâu quá, nói chuyện công khai ở chỗ đông. Nếu có gì cần hỏi, chị cứ hỏi, nhưng đừng mong tôi trả lời ngay giữa khảo trường có người qua lại."

Có một khoảng lặng ngắn giữa hai người, không hẳn khó chịu, chỉ là một sự cân nhắc câm lặng từ cả hai phía. Nghi tranh thủ khoảng lặng ấy để hỏi thêm một điều đã vướng trong đầu cô từ lúc gặp Vệ. "Chị nói ai cũng để mắt tới bảng xếp hạng. Vậy chị biết Vệ không? Người vừa lấy mất một nhiệm vụ ẩn của tôi."

Gương mặt Đóa thoáng cứng lại. "Ai ở khu này cũng biết Vệ. Anh ta thi khảo lâu hơn hầu hết mọi người, luôn đứng gần đầu bảng xếp hạng, và cũng luôn để lại một vài khảo sinh ấm ức phía sau. Không ai dám nói thẳng vào mặt anh ta, vì chưa ai chứng minh được anh ta phạm luật thật sự — chỉ là anh ta biết cách lách luật giỏi hơn tất cả những người khác cộng lại." Cô ngừng một chút, rồi thêm, giọng thấp hơn. "Nhưng tôi để ý, gần đây anh ta có vẻ... khác. Không hẳn là mềm đi, chỉ là hay đứng lại lâu hơn ở những chỗ đáng ra không cần phải đứng lại. Tôi không rõ vì sao."

Nghi ghi nhớ chi tiết ấy, dù chưa hiểu hết ý nghĩa của nó, và im lặng chờ Đóa nói tiếp.

Rồi Đóa, như đã quyết định điều gì đó, hạ giọng xuống thấp hơn nữa, gần như thì thầm.

"Tôi sẽ nói với chị một điều, chỉ một lần này thôi." Cô nói. "Chị đọc khảo đề, chị chỉ nhìn độ khó với thời hạn, đúng không? Đa phần người mới đều vậy."

"Đúng." Nghi thừa nhận, hơi bất ngờ vì câu hỏi.

"Đọc kỹ dòng ghi chú." Đóa nói, ánh mắt liếc quanh một lần nữa trước khi tiếp tục. "Không phải để hiểu con số. Để hiểu cách nó được viết ra. Ghi chú luôn đúng sự thật, luật hệ thống buộc phải vậy, nhưng cách diễn đạt lại là thứ hệ thống được toàn quyền lựa chọn. Một ghi chú viết càng ngắn, càng chung chung, thường là dấu hiệu của một khảo đề nặng hơn vẻ ngoài của nó. Ngược lại, ghi chú càng dài, càng cụ thể, phần lớn lại nhẹ nhàng hơn nhiều so với người mới tưởng. Tôi mất gần một vòng khảo mới nhận ra quy luật đó."

Nghi ghi nhớ điều đó ngay lập tức, xâu chuỗi nó với hai khảo đề cô đã hoàn thành — dòng ghi chú của kè hẻm 12 ngắn gọn, còn dòng của bếp trọ 3B dài hơn một chút. Cô chưa có đủ dữ liệu để kiểm chứng quy luật ấy, nhưng nó là mảnh thông tin thật đầu tiên ai đó chủ động trao cho cô mà không đòi hỏi gì đáp lại.

"Cảm ơn." Cô nói, thật lòng. "Vì đã nói, dù chị không cần phải làm vậy."

Đóa nhún vai, cố tỏ ra hờ hững, nhưng khóe miệng cô hơi cong lên trong một khoảnh khắc rất ngắn, gần như một nụ cười chưa kịp thành hình đã bị dập tắt. "Đừng cảm ơn vội. Tôi vẫn giữ nguyên lời khuyên ban đầu — đừng đi lung tung tìm câu trả lời một mình. Nếu chị cứ thế biến mất, tôi cũng không có nghĩa vụ đi tìm chị đâu."

"Tôi hiểu." Nghi đáp, và lần này, trong giọng cô có một chút gì đó ấm hơn hẳn cuộc trò chuyện đầu tiên giữa hai người.

Đóa gật đầu một cái, ngắn gọn, rồi quay lưng bước đi theo hướng ngược lại, dáng người thẳng tắp như thường lệ, không ngoái lại lần nào. Nghi đứng nhìn theo cho tới khi bóng cô khuất hẳn vào màn sương.

Cô ngồi xuống một bậc thềm gần đó, để cho mình một phút nghỉ hiếm hoi giữa hai khảo đề. Trong đầu cô, hình ảnh Đóa cố giữ vẻ lạnh lùng nhưng vẫn quay lại cảnh báo, hình ảnh Vệ nhắc tới chuyện "sống lâu ở đây" như một điều hiển nhiên phải tính tới, cả hai cứ xen lẫn vào nhau, vẽ nên một bức tranh về khảo trường này khác hẳn cảm giác ban đầu của cô — không phải một trò chơi đơn thuần có kẻ thắng người thua, mà là một nơi mọi khảo sinh đều đang gồng mình sống sót theo cách riêng, có người chọn tàn nhẫn, có người chọn thận trọng giữ khoảng cách, và không ai trong số họ hoàn toàn sai.

Cô nghĩ tới bà ngoại một lần nữa, tự hỏi không biết giờ này ở dương gian, nếu thời gian ở đó vẫn trôi bình thường, bà đã phát hiện cô mất tích chưa, đã gọi cho ai, đã khóc bao nhiêu. Ý nghĩ ấy khiến ngực cô nhói lên, nhưng cô không cho phép mình chìm vào nó quá lâu. Cô đứng dậy, phủi bụi, nhìn xuống Thẻ Mệnh của mình, nơi khảo đề mới vẫn đang chờ, và lần đầu tiên đọc kỹ dòng ghi chú của nó theo đúng cách Đóa vừa chỉ, thay vì lướt qua như một chi tiết vô nghĩa.

Dòng ghi chú ngắn, chỉ vỏn vẹn vài chữ. Nghi nhìn nó một lúc lâu, cảm giác nhẹ nhõm ban đầu vì có thêm một người đứng về phía mình dần nhường chỗ cho một nỗi lo mới, âm thầm hơn nhưng cũng thật hơn: nếu quy luật của Đóa đúng, thì khảo đề tiếp theo của cô, dù chỉ hai sao rưỡi trên thang điểm, có lẽ không hề đơn giản như con số ấy khiến người ta tưởng.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →