Địa chỉ trên khảo đề dẫn Nghi tới một căn nhà nhỏ nằm tách biệt cuối một con đường đất, khác hẳn không khí đông đúc của dãy trọ trước đó. Chỉ có một căn nhà duy nhất, ánh đèn dầu le lói qua khung cửa sổ, và một làn khói mỏng bay lên từ ống khói bên hông nhà, yếu ớt như sắp tắt bất cứ lúc nào.
【THẺ MỆNH — NGHI】
Dương Khí: 44 / 100
Tín: 95
Khảo Đề: "Giữ ấm nhà cụ Tư qua đêm bão" · Độ khó: ★★☆☆★ · Hạn: 00:35:00
Ghi chú: Nếu bếp tắt quá lâu trong đêm nay, hơi ấm khó lòng trở lại như cũ.
【/THẺ MỆNH】
Nghi đọc dòng ghi chú hai lần, nhớ tới lời Đóa dặn phải để ý cách nó được viết ra, không chỉ nội dung. Câu này dài hơn hẳn hai lần trước, có vẻ như theo đúng quy luật Đóa nói thì nó sẽ nhẹ nhàng hơn con số độ khó cho thấy. Nhưng có gì đó trong cách diễn đạt — "khó lòng trở lại như cũ" — khiến cô khẽ chững lại một nhịp, một cảm giác mơ hồ rằng câu chữ này không hẳn đang nói về nhiệt độ trong nhà. Cô lắc đầu, gạt cảm giác ấy đi. Có lẽ cô đang suy diễn quá đà. Đây chỉ là một câu cảnh báo thời tiết được viết hoa mỹ hơn bình thường, không có gì khác.
Cô bước vào sân, nhìn quanh đánh giá tình hình. Bên trong nhà, qua khung cửa sổ, cô thoáng thấy bóng một cụ già ngồi co ro trong góc, khoác một tấm chăn mỏng, tay run run xoa vào nhau như đang cố tự sưởi ấm bằng chính hơi thở của mình. Cụ không hề biết có ai đang quan sát mình từ bên ngoài — hay có lẽ, giống mọi thứ khác trong khảo trường này, cụ chỉ là một hình ảnh được dựng lên, không thật sự cảm nhận được sự có mặt của cô. Nhưng dáng ngồi co ro ấy, cái cách bờ vai cụ run lên mỗi khi một cơn gió lùa qua khe cửa, vẫn khiến ngực Nghi nhói lên một chút, gợi nhớ tới hình ảnh bà ngoại những đêm trở trời, khi khớp gối trở chứng và bà chỉ biết ngồi im chịu đựng, không muốn làm phiền cháu gái đang phải chạy đơn kiếm tiền thuốc thang.
Gió đang mạnh dần, rít qua mái tôn, và những giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi lộp độp, báo hiệu một cơn bão sắp ập tới đúng như tên khảo đề đã nói trước. Nghi liếc nhìn bầu trời sương xám đang sẫm lại phía xa, tự nhắc mình không có nhiều thời gian để đứng ngẩn ra thương cảm — dù là thương cảm cho một cụ già có thể chỉ là ảo ảnh, hay cho chính bà ngoại thật đang ở một nơi cô không với tới được.
Nghi đi vòng ra sau nhà, tìm nguồn củi. Đống củi chính, giống lần trước, được xếp gọn dưới một mái che nhỏ, nhưng lần này ít hơn hẳn, chỉ đủ dùng trong khoảng mười lăm phút nếu đốt đều. Cô tính nhẩm: ba mươi lăm phút thời hạn, mười lăm phút củi sẵn có, nghĩa là cô cần thêm nguồn củi bổ sung ở đâu đó để duy trì lửa cháy hết toàn bộ thời gian.
Có hai lựa chọn hiện ra trong đầu cô gần như cùng lúc. Lựa chọn thứ nhất: ở lại ngay bên bếp, dùng đúng chỗ củi hiện có, chia nhỏ ra đốt cầm chừng, tận dụng thêm giấy báo cũ và vài mảnh gỗ vụn tìm được quanh sân để kéo dài thời gian cháy, chấp nhận ngọn lửa có thể yếu hơn, bập bùng hơn, nhưng chắc chắn không bao giờ tắt hẳn vì luôn có người túc trực canh chừng. Lựa chọn thứ hai: chạy nhanh ra một kho củi khác cô thoáng thấy cách đó không xa lúc mới bước vào con đường đất, một chuyến đi mất khoảng năm phút mỗi chiều, mang về đủ củi để đốt một mạch không cần lo lắng gì thêm cho tới hết giờ — nhưng đồng nghĩa với việc bếp sẽ phải tự cháy một mình trong khoảng mười phút không ai trông coi.
Nghi nhìn đồng hồ đếm ngược, rồi nhìn lại đống củi ít ỏi trước mặt, và bộ não quen tính toán lợi ích của cô lập tức nghiêng về phương án thứ hai. Ở lại canh lửa cầm chừng nghe có vẻ an toàn, nhưng cô không chắc chắn liệu ngọn lửa yếu ớt, bập bùng suốt ba mươi lăm phút có được tính là "giữ ấm" theo đúng nghĩa hệ thống yêu cầu hay không — biết đâu nó vẫn tính là một dạng thất bại một nửa nếu nhiệt độ không đạt đủ ngưỡng nào đó cô không nhìn thấy được. Trong khi đó, mang đủ củi về đốt một mạch, duy trì một ngọn lửa lớn, ổn định, chắc chắn sẽ là một kết quả rõ ràng hơn nhiều, đo đếm được, không mơ hồ.
Đó là bài toán tối ưu quen thuộc mà cô vẫn giải hàng ngày trong công việc giao hàng: giữa một phương án an toàn nhưng kết quả không chắc chắn, và một phương án có rủi ro ngắn hạn nhưng kết quả cuối cùng chắc chắn hơn hẳn, cô luôn chọn phương án thứ hai, miễn là rủi ro đó nằm trong tầm kiểm soát. Mười phút bếp không người trông, với một ngọn lửa vừa được nhóm lên đủ mạnh trước khi cô rời đi, nghe có vẻ là một rủi ro chấp nhận được.
Cô liếc thêm một lần nữa qua khung cửa sổ, nhìn dáng cụ già co ro trong góc nhà, và tự trấn an mình rằng mười phút không phải một khoảng thời gian dài. Một ngọn lửa lớn, được nhóm đúng cách, thừa sức cháy ổn định trong ngần ấy thời gian mà không cần ai tiếp thêm củi. Cô đã làm việc này đủ lâu — dù chỉ mới hai lần trong đời — để tin vào phán đoán của chính mình. Nếu là một đơn hàng ngoài đời thật, đây chính là kiểu quyết định cô vẫn đưa ra hàng chục lần mỗi đêm: chấp nhận một khoảng rủi ro nhỏ, được tính toán kỹ, để đổi lấy một kết quả tốt hơn hẳn so với việc cứ khư khư bám lấy phương án an toàn nhất nhưng chậm chạp, kém hiệu quả.
Cô nhóm lửa thật nhanh, thật mạnh, dùng gần hết chỗ củi hiện có để tạo một ngọn lửa lớn đủ sức cháy bền trong mười lăm, hai mươi phút mà không cần ai tiếp thêm, rồi đứng dậy, phủi tay, liếc nhìn đồng hồ đếm ngược một lần cuối.
"Mười phút thôi." Cô tự nhủ, như thể nói ra thành lời sẽ khiến quyết định ấy chắc chắn hơn. "Đi nhanh về nhanh, không có gì phải lo."
Cô quay lưng, chạy về phía con đường đất dẫn tới kho củi cô thoáng thấy lúc nãy, chân đạp lên nền đất đang nhão dần vì mưa, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng gió rít bên tai. Kho củi hiện ra đúng như cô nhớ, một mái che tạm bợ chất đầy những khúc gỗ khô ráo, và cô không lãng phí một giây nào, vơ lấy càng nhiều càng tốt, ôm chặt trong hai tay tới mức gần như không nhìn thấy đường trước mặt.
Trên đường chạy về, một cơn gió mạnh bất chợt thổi tạt qua, cuốn theo vài giọt mưa lạnh buốt quất vào mặt cô, và trong thoáng chốc, Nghi cảm thấy một linh cảm bất an lướt qua, nhanh và mờ nhạt như một cái bóng, rồi biến mất ngay khi cô rảo bước nhanh hơn. Cô để lại sau lưng một căn nhà nhỏ với ngọn lửa đang cháy rực, và một dòng ghi chú vẫn còn lởn vởn đâu đó trong tâm trí cô, chưa kịp được đọc kỹ tới lần thứ ba.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →